Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2685 lượt.
g mãi xương cốt cũng rã rời nên em mới vẽ một chút cho vận động thân thể.” Doãn Trừng cẩn thận đáp lại, cậu sợ chị gái mình sẽ không vui.
“Chỉ cần đừng vẽ liên tục là được rồi.”
Âu Thần có vẻ thờ ơ tiếp lời giúp Doãn Trừng.
Doãn Hạ Mạt ngây người ngạc nhiên.
Từ trước đến nay, Âu Thần rất lạnh nhạt đối với những người ở bên cô, thậm chí Âu Thần cũng chẳng thích cô quá thân mật với người nhà của cô, thế nhưng lúc này đây, Âu Thần lại đỡ lời cho Tiểu Trừng. Bên cạnh, Trân Ân vẫn đang chọc ghẹo Tiểu Trừng, không khí thật ấm áp, Doãn Hạ Mạt đột nhiên cảm nhận những người đang ở đây giống như người một nhà vậy.
“Ăn miếng táo đi.”
Hạ Mạt đưa quả táo đã gọt vỏ cho Tiểu Trừng, Tiểu Trừng vừa ăn vừa khen táo ngọt, vừa len lén giấu bức vẽ đi không để cho chị nhìn thấy. Doãn Hạ Mạt lại gọt một trái khác đưa cho Trân Ân, sau đó gọt tiếp một trái nữa rồi đến bên Âu Thần.
Âu Thần đang chăm chú nhìn vào máy vi tính, trên màn hình là báo cáo tài vụ của các công ty, dày đặc những con số, phát hiện có người đi đến, anh ngẩng đầu lên nhìn Doãn Hạ Mạt rồi lại nhìn trái táo đã gọt vỏ trên tay cô, sự rung động thoáng hiện trong đáy mắt.
“Em...”
Hạ Mạt do dự một lát, thấy Âu Thần đang bận bịu với công việc nên không đưa táo cho anh nữa, chỉ cười dịu dàng, cô bảo:
“Anh cứ làm việc đi.”
Doãn Hạ Mạt quay lại kệ lấy ra một cái đĩa, cẩn thận cắt trái táo thành nhiều miếng nhỏ, cắm thêm cái nĩa lên trên, sau đó đưa qua đặt bên cạnh Âu Thần.
“Cha cha! Hạ Mạt, cậu thiên vị quá đấy!” Trân Ân không chịu nổi lém lỉnh kêu lên, “Quá thiên vị, quá thiên vị, táo đưa cho mình và Tiểu Trừng thì gọt sơ sài, còn đưa cho Âu Thần thì chu đáo vậy đó! Làm ơn đi, dù có sắp làm đám cưới thì những việc ngọt ngào thế này cũng nên tránh đi một chút, người ta vẫn chưa có bạn trai đấy, không chừng sẽ bị sốc đó...”
Doãn Hạ Mạt đỏ bừng mặt.
Ánh mắt Âu Thần trầm ngâm chăm chú nhìn Doãn Hạ Mạt, cô cũng đăm đắm nhìn vào gương mặt anh, đôi mắt long lanh như mặt hồ, miệng nở một nụ cười dịu dàng trìu mến, tình cảm đằm thắm không tả nổi bằng lời giữa hai người họ từ ánh mắt đưa qua nhau...
“Chị Trân Ân...”
Cửa phòng bệnh đóng lại, trong phòng chỉ còn lại Doãn Trừng và Trân Ân. Đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu, nụ cười trong sáng ngây thơ làm như không có gì phải lo nghĩ khi nãy từ từ biến mất trên gương mặt Tiểu Trừng, tuy rằng gần đây cậu vẫn thường được chứng kiến cảnh thân mật giữa chị gái và anh Âu Thần, thế nhưng, Doãn Trừng vẫn cứ có cảm giác...
“Chuyện gì?”
“Tại sao chị Hạ Mạt lại kết hôn với anh Âu Thần?”
“Ừm...”
Trân Ân khựng lại, những gì đêm đó cô nghe được vẫn như đang lảng vảng trong đầu.
...
“... Chỉ cần anh đồng ý hiến thận cho Tiểu Trừng”, ngay hành lang trống không ở bệnh viện, nước mắt của Hạ Mạt lăn dài, “... vậy thì... ta kết hôn...”.
...
“Có thể là... có thể là Hạ Mạt yêu Âu Thần! Âu Thần từ nhỏ đã thích Hạ Mạt, yêu bao nhiêu năm nay rồi, tuy rằng Âu Thần có hơi ngang ngược bá đạo, thế nhưng tình cảm của Âu Thần đối với Hạ Mạt thật sâu đậm không thể phủ nhận được! Cho nên cuối cùng Hạ Mạt cũng bị Âu Thần làm cho mủi lòng cảm động chứ sao!”
Trân Ân nói vừa gấp vừa nhanh, cô cố gắng kiềm nén cảm giác tội lỗi trong lòng mình, không thể, không thể để cho Tiểu Trừng biết, nếu như Tiểu Trừng biết vì sao Hạ Mạt lại kết hôn với Âu Thần, cậu ta nhất định sẽ phản đối, thế thì phẫu thuật hiến thận sẽ ra sao đây, Tiểu Trừng nhất định sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng!
“Cậu nhìn xem, lúc nãy tình cảm của Hạ Mạt và Âu Thần tuyệt làm sao, tuy là Âu Thần vẫn còn chút lạnh nhạt không thích nói chuyện với người ta, nhưng ánh mắt Âu Thần nhìn Hạ Mạt, thật say đắm biết bao! Hạ Mạt xem ra đang rất hạnh phúc đó chứ? Vì vậy ta nên chúc phúc cho họ, nhất định họ sẽ hạnh phúc, nhất định họ sẽ hạnh phúc!”
“Là vậy sao...” Tiểu Trừng đột nhiên nhìn ra cửa phòng bệnh.
Trên hành lang dài trong bệnh viện.
“Cảm ơn anh.” Hạ Mạt khẽ nói.
Doãn Hạ Mạt không thể để cho Tiểu Trừng có những hoài nghi về hôn lễ giữa cô và Âu Thần, bằng không những chuyện này sẽ gây ảnh hưởng đến quá trình điều dưỡng của cậu. Doãn Hạ Mạt càng không thể để cho Tiểu Trừng biết Âu Thần sẽ là người hiến thận cho cậu, nếu không với tính cách của Tiểu Trừng, cậu tuyệt đối thà chết chứ không chấp nhận để cô đánh đổi hôn nhân vì mình. Doãn Hạ Mạt chỉ còn biết làm cho Tiểu Trừng tin rằng, là cô yêu Âu Thần nên mới làm lễ cưới gấp rút như vậy, vì thế, cô muốn trước mặt Tiểu Trừng, Âu Thần phối hợp diễn với mình.
“Những ngày này...”
Tiếng bước chân vọng nhẹ trên hành lang của bệnh viện, Âu Thần ưu tư nhìn bóng hai người họ đổ xuống trải dài trên mặt hành lang, hai cái bóng đó xem ra rất gần rất gần...
“... em hoàn toàn là đang diễn kịch đó sao?”
“… cứ cho là anh không đề nghị chia tay, thì em cũng sẽ đề nghị…”
Ngoài ban công của bệnh viện, những giọt sương còn sót lại trên lá cây thường xuân rơi từng giọt xuống, tiếng nói của cô có phần không rõ ràng, cứ n