Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2662 lượt.
hìn, không ngớt trầm trồ khen ngợi cô dâu thuần khiết xinh đẹp như thiên thần, những chú bướm dường như cũng quên bay lượn.
Âu Thần da diết ngắm nhìn Doãn Hạ Mạt.
Sau đó…
Anh ôm ngang người cô, kéo cô vào vòng tay chìm đắm yêu thương của mình!
Trước giáo đường nguy nga tráng lệ.
Nắng ngập tràn.
Hai bên đường trải thảm cỏ xanh.
Trong sự ngạc nhiên và tươi cười của các quan khách, Âu Thần mặc lễ phục màu đen ôm ngang eo cô dâu mặc áo cưới trắng tinh trong lòng. Doãn Hạ Mạt hơi bối rối nép nào ngực Âu Thần, cô ngẩng đầu nhìn anh. Âu Thần vừa đi vừa cúi đầu nhìn Hạ Mạt, anh vui sướng như một đứa trẻ, đôi môi bỗng nở một nụ cười thật tươi, anh ôm cô thật chặt, nhanh nhẹn bước về hướng phòng nghỉ!
Cửa từ từ mở ra
Căn phòng tối om.
Rèm cửa sổ màu tím đậm che kỹ ánh nắng, tối đen như một cơn ác mộng, không có không khí, không có hy vọng, cơn ác mộng mãi mãi không thể tỉnh dậy. Lạc Hi thẫn thờ bước vào như bị mộng du, khóa trái cửa lại.
Trong phòng khách.
Anh đứng lặng rất lâu.
Sau đó.
Anh đi vào phòng tắm.
Mở vòi nước, dòng nước ấm nóng chảy ra mang theo một làn sương trắng lượn lờ, dòng nước chầm chậm chạy vào bồn tắm bằng đá hoa cương màu đen.
Trong phòng nghỉ của nhà thờ.
Doãn Hạ Mạt ngồi yên lặng trên chiếc sofa màu hồng đặt trước tấm gương trang điểm, nhãn cầu của cô tối đen khác thường, những đóa hoa trên vòng hoa đội đầu có mấy bông héo tàn.
Trước mắt quan khách và bạn bè thi thoảng lại gõ cửa vào chúc mừng, cô chỉ mỉm cười xã giao, dần dần nụ cười đó gần như đông kết lại trên khóe môi cô.
“Mệt chưa em?”
Âu Thần âm thầm quan sát thần sắc Doãn Hạ Mạt.
“Có hồi hộp không?”
Âu Thần lại hỏi.
Doãn Hạ Mạt chỉ muốn giữ nụ cười trên môi, không trả lời, nhưng khi nghe Âu Thần nói rất nhanh:
“Anh rất hồi hộp.”
Doãn Hạ Mạt hơi sững người, cô nhìn chăm chăm vào Âu Thần.
“Giống như là một giấc mơ vậy, anh sợ lúc nào đó sẽ đột nhiên tỉnh dậy…” Trước giờ Âu Thần là người chín chắn và điềm tĩnh, hình như tất cả mọi chuyện anh đều có thể kiềm chế được. Nhưng con người anh ngay lúc này đang tha thiết nhìn Doãn Hạ Mạt, đôi mắt chứa đầy niềm vui và hạnh phúc, xen lẫn một chút yếu đuối và bất an.
Trong lòng Doãn Hạ Mạt bỗng cuộn sóng, nhưng rất nhanh sau đó sóng lòng lại im lìm lặng lẽ.
“Không, cho dù chỉ là giấc mộng, em vẫn sẽ cùng anh làm đám cưới.”
Rất lâu sau, cô mới khẽ trả lời.
Tất cả là do cô lựa chọn, cho dù là một vở kịch, cô chỉ còn cách diễn đến cùng. Những đau đớn vì sự chọn lựa của cô, có thể đến hết cuộc đời này cô cũng không thể nào trả hết, điều mà cô làm được có lẽ chỉ là để cho những người khác bên cạnh cô được sống hạnh phúc.
Bồn tắm bị bao phủ bởi một làn sương trắng.
Bồn tắm hoa cương đen đã đổ đầy nước ấm nóng, Lạc Hi mặc một cái áo sơ mi mỏng và quần dài, bước vào bồn tắm như một cái máy. Anh thả lỏng cơ thể, nằm chìm trong nước, ngửa mặt nhìn thẳng lên trần phòng tắm. Trong bồn tắm hoa cương đen, trong sóng nước mờ mịt, khuôn mặt Lạc Hi trắng trong, đôi môi đỏ thẫm lại như có vẻ đẹp rung động lòng người.
Những sóng nước dao động dịu êm trên mặt nước.
Dòng nước ấm từ vòi nước mạ vàng chảy tràn ra ngoài.
***
Dàn nhạc nhà thờ bắt đầu tấu lên khúc nhạc tươi vui, réo rắt.
Trong khúc nhạc du dương, các quan khách trật tự bước vào lễ đường theo lối đi dẫn đến chánh điện. Họ mỉm cười, vui vẻ đi dọc hai hàng nến dài lung linh rồi sau đó ngồi xuống ghế.
Giống như hàng ngàn ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm.
Những ánh nến màu vàng cam.
Ánh sáng ấm áp đang dao động.
Lập lòe lập lòe.
Bên kia lối đi là một lối đi khác rộng rãi.
Hướng thẳng tới bàn thờ hôn lễ.
Lưỡi dao lóe ra một tia sáng lạnh lẽo, cứa thẳng xuống cổ tay trắng bệch!
Một vết thương dài hẹp. Tái mét, máu tươi chầm chậm rỉ ra từ vết cứa, rồi bỗng tuôn ra ồ ạt, bắn cả ra ngoài, như bị vỡ toác ra!
Từng giọt…
Từng giọt…
Từng giọt…
Theo cổ tay…
Từng giọt máu nhỏ xuống mặt nước ấm nóng…
Như từng đóa hoa màu máu tươi nở ra… trong cơn ác mộng đen kịt…
“Chị, chị đã suy nghĩ kỹ thật chưa?”
Trong phòng nghỉ, Doãn Trừng hỏi chị mình lần cuối.
“… Rồi.”
Doãn Hạ Mạt nhìn khuôn mặt nhợt nhạt yếu ớt của Tiểu Trừng. Ba ngày sau hôn lễ, cuộc phẫu thuật sẽ được bắt đầu.
Doãn Trừng mỉm cười.
Cậu nhẹ nhàng đội lên đầu chị một vòng hoa mới tinh thay cho vòng hoa cũ với những bông hoa đã tàn héo. Những bông hoa bách hợp với cúc trắng tươi mới nở rộ, như mang theo một sức sống mới.
“A! Tốt quá! Tiểu Trừng, nãy giờ cậu ra ngoài tìm hoa kết vòng đội đầu mới à! Chu đáo quá!” Trân Ân vui vẻ nói ríu rít, cô nhìn Hạ Mạt thán phục, “Hạ Mạt, cậu thật hạnh phúc! Cậu có một người em tốt nhất trên đời, giờ sắp có một người chồng rất yêu cậu, hơn nữa nhà thờ hôm nay trang trí thật là trang nghiêm, lãng mạn, trông thật khí thế!”.
“Đúng vậy.” Doãn Trừng gật đầu, “Anh Âu Thần đã dành rất nhiều công sức chuẩn bị cho đám cưới này, chị, chị nhất định sẽ hạnh phúc!”.
“Cậu sẽ hạnh phúc!”
Phan Nam cũng mỉm cười nói. Cu