Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2619 lượt.
của cô, là người sẽ sát cánh bên cô suốt cuộc đời, trong khoảnh khắc này, cô vẫn luôn muốn nói với Âu Thần rằng, cho dù có kết hôn cùng anh, cô vẫn cảm thấy rất hạnh phúc, cô biết rõ những việc mà với tư cách là một người chồng như anh sẽ yêu cầu cô làm…
Thế thì… làm sao có thể làm Âu Thần tổn thương nhanh như thế? Mà Âu Thần lại là chồng của cô, cô là vợ của anh, ngay trong cái ngày kết hôn đó, không phải là cô đã cam tâm tình nguyện tiếp nhận anh rồi sao?
“Xin lỗi…”
Doãn Hạ Mạt kéo tay Âu Thần lại, ngăn cản ý định muốn rời khỏi của anh, giọng cô nhẹ nhàng êm dịu như thể đang quấn bên tai Âu Thần.
“Người nên nói xin lỗi phải là anh.”
Âu Thần đau khổ nghẹn ngào nói, anh cố gắng kiềm chế ngọn lửa vẫn đang âm ỉ cháy trong lòng mình, Âu Thần kéo tay Hạ Mạt muốn rời khỏi cô.
“Xin lỗi, vừa rồi em… là do sự việc xảy đến quá nhanh, em nhất thời chưa có sự chuẩn bị tốt”, như thể không nghe thấy lời Âu Thần nói, cô ngước mặt lên nhìn Âu Thần nở một nụ cười ngượng nghịu, “... bây giờ có thể rồi!”
“Em…”
Âu Thần kinh ngạc nhìn vào mắt Hạ Mạt, anh không tin nổi những gì mình đã nghe.
Doãn Hạ Mạt không giải thích gì thêm.
Cô kéo Âu Thần xuống, hôn lên đôi môi anh. Nụ hôn đầu, đôi môi Âu Thần lạnh giá, nhưng trong anh ngọn lửa ấy vẫn âm ỉ. Nụ hôn này của Hạ Mạt chẳng qua chỉ là nhen nhóm cho ngọn lửa trong anh bùng cháy thêm. Hạ Mạt hôn anh một cách dịu dàng, chầm chậm, giữa cơ thể hai người họ lan toả một ngọn lửa rừng rực cháy.
“Em có biết là mình đang làm gì không?...”
Cố gắng kiềm chế ngọn lửa đang cuộn trào trong cơ thể, Âu Thần ngẩng đầu lên nhìn cô đăm đắm. Trong anh đang rất hỗn loạn, anh hoàn toàn không tài nào hiểu nổi ngay chính bản thân mình, anh muốn đem lại hạnh phúc cho cô, cho dù phải để cô ra đi, nhưng lại muốn giữ cô bên cạnh mình, cho dù đó chỉ là trong khoảnh khắc đêm nay.
“Em biết…”
Đôi gò má ửng hồng.
Đôi mắt trong veo như biển cả.
“… em là vợ của anh.”
Rèm cửa sổ màu xanh thẫm bị cơn gió đêm khuya thổi vào, làm lộ ra một góc cửa sổ.
Tuyết lả tả rơi.
Trong suốt lấp lánh bên ngoài phòng, tuyết trắng xóa một màu, bông tuyết lượn bay trong gió. Trong phòng ấm áp như mùa xuân, có hương thơm nồng nàn, có tiếng rên khe khẽ như say…
***
Hoa bách hợp lặng lẽ toả hương trong đêm…
Doãn Hạ Mạt ngủ một cách êm đềm, mái tóc dài xõa ra trên gối trông như rặng san hô, cánh tay trắng ngần lộ ra bên ngoài, cô ngủ rất say, đôi má ửng hồng, cơ thể cuộn tròn giống như một đứa trẻ, hai tay ôm trước ngực.
Âu Thần dựa vào đầu giường ngắm nhìn cô.
Tư thế anh chăm chú ngắm nhìn cô kéo dài rất lâu, rất lâu. Trong đôi mắt xanh thẫm như rừng cây trong đêm tối của Âu Thần như muốn vuốt ve bờ vai trắng ngần của cô, dường như mọi hành động với cô đều trở nên trần tục.
Tất cả đều là sự thật sao…
Niềm vui mừng khôn xiết, giống như là đang được ở thiên đàng, đêm nay, cô đã thực sự là vợ anh. Trong khoảnh khắc đó, Âu Thần cứ ngỡ ngàng mình đang tan ra trong niềm hạnh phúc, nếu như thời gian ngừng trôi thì có thể là hạnh phúc mãi mãi…
Hiện thực dần dần hiện ra trước mắt anh…
…
“Cho dù dùng thủ đoạn đê tiện này để tao và cô ấy chia tay nhau, cô ấy sẽ yêu mày sao? Âu Thần, tao nói cho mày biết, Hạ Mạt sẽ không bao giờ yêu mày! Trước đây không! Bây giờ cũng không! Cho dù mày có ép buộc cô ấy lấy mày đi chăng nữa!”
…
Âu Thần từng nghĩ rằng, chỉ cần giữ được Hạ Mạt bên mình, trói buộc cô, dù là có dùng thủ đoạn nào anh cũng bất chấp. Từ lúc nhỏ cho đến khi gặp lại nhau sau năm năm xa cách, anh vẫn luôn luôn như thế. Âu Thần tin rằng chỉ có anh mới có thể làm cho cô ấy vui vẻ, cho nên xưa nay anh chưa từng do dự khi dẹp bỏ tất cả những trở ngại giữa anh và Hạ Mạt.
Nhưng không biết từ khi nào, anh dần dần cảm thấy không còn tự khẳng định được mình như vậy nữa? Khi Lạc Hi tự tử, khi Tiểu Trừng từ chối phẫu thuật thay thận, khi Hạ Mạt sốt cao mấy ngày mấy đêm hôn mê trên giường bệnh, anh mới biết rằng hoá ra sức mạnh của anh có thể khiến cô đau khổ đến mức nào, thậm chí nó có thể giết chết cô ấy…
…
“Thế thì…”
Lạc Hi nhìn Âu Thần chằm chằm, đôi mắt đen kịt một màu.
“Giờ đây cô ấy có hạnh phúc không?”
…
…
Giờ đây cô ấy có hạnh phúc không…
Âu Thần ngồi nhìn Hạ Mạt chìm trong giấc ngủ rất lâu, cô ngủ rất sâu, bờ vai trắng ngần, đôi tay ôm trước ngực, hàng lông mi hơi chau lại như đang gặp phải ác mộng, người cuộn tròn như một con tôm, trên cổ tay buộc một sợi ren lụa màu xanh đã cũ.
…
…
Lâu lắm rồi trên bậc đá xanh trong sân vườn.
Dưới ánh trăng.
Âu Thần mở chiếc hộp ra, bên trong có một sợi ren lụa viền hoa màu xanh, rất dài, đường nét hoa văn rất đẹp, gió thổi, sợi dây lụa nhẹ bay.
“Sau này, ngày nào em cũng cuốn tóc bằng sợi ren này nhé.”
“Để làm gì?”
“Chỉ ở trước mặt anh mới được xoã tóc nhé.”
Anh cầm sợi ren trên tay Hạ Mạt nhẹ nhàng buộc lên tóc cô.
…
…
Xưa nay, lúc nào anh cũng đối xử ngang ngược với Hạ Mạt như vậy, bởi vì anh muốn ngoài mình ra không có bất kì ai được ngắm nhìn Hạ Mạt x