Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342640

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2640 lượt.

u ngạo, Vi An ngẩng cao đầu bước vào, khí thế cuồn cuộn, hung hăng hùng hổ, Trân Ân và một vài trợ lý khác đi đằng sau.






Hạ Mạt ngạc nhiên.
Bất giác cô vội vàng đứng dậy chạy qua chỗ Đào Thục Nhi đang hoàn toàn bất động sợ hãi.
Vi An nhanh chân bước tới.
Ánh mắt đầy sát khí hận thù trợn nhìn Đào Thục Nhi, cánh tay đưa lên, mọi người còn chưa kịp phản ứng gì, “bốp”, một cái tát nảy lửa giáng mạnh lên má Đào Thục Nhi.
Đào Thục Nhi đau tràn nước mắt.
Những người khác trong phòng thu đều ngơ ngác kinh hãi, Trân Ân thất kinh há hốc mồm. Hình như Vi An vẫn chưa cảm thấy hả cơn giận, tức tối đưa tay định tát nốt má bên kia. Lúc này Hạ Mạt đã chạy tới, kịp thời tóm được cổ tay Vi An, Vi An giật ra, nhưng không được, Hạ Mạt giữ tay Vi An quá chặt.
Vị đạo diễn vừa kinh hãi vừa thích thú: “Thế thì quá hay, chị Vi An đồng ý xuất hiện trong chương trình của chúng ta…”.
“Nhưng tôi có một điều kiện.” Vi An ngắt lời anh ta.
“Xin mời.”
“Chuyện của tôi, tự tôi có thể nói rõ, không cần người ngoài chọc ngoáy thêm dầu vào lửa. Vì thế mong anh hãy để Đào Thục Nhi biến ngay chỗ khác cho!”
Vị đạo diễn ngượng ngùng lúng túng khó xử, “Ờ… trước hết không biết chị Vi An có chấp hận không, chúng tôi đã đưa tin thông báo sự xuất hiện của chị Thục Nhi… nếu như hai chị cùng đồng thời tham gia, chị Thục Nhi sẽ…”.
Vi An rút điện thoại nói một lèo: “Chương trình Bát quái tôi lớn nhất của đài RBS cũng mời tôi, nếu nhớ không lầm thì chương trình của họ cùng giờ phát sóng chương trình này?”. Nói đoạn, Vi An lạnh lùng quay người, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại: “A lô, phải chương trình Bát quái tôi lớn nhất đó không? Tôi là Vi An…”.
“Chị Vi An! Chị Vi An!”
Đạo diễn vội vàng giữ Vi An lại, cố nở nụ cười tràn đầy trên khuôn mặt, anh ta quay lại phía Đào Thục Nhi nãy giờ vẫn đứng trong góc, liên tục gập người xin lỗi.
Trời đã tối.
Hạ Mạt và Đào Thục Nhi rời tòa nhà Đài Truyền hình HBS.
Vài ngôi sao lấp lánh trên bầu trời.
Làn gió mát dịu thổi vào mặt.
Tòa nhà Đài Truyền hình HBS đèn sáng choang, đường phố tấp nập, xe qua lại như mắc cửi. Đào Thục Nhi tự dưng trẹo chân, thiếu chút ngã xuống đất, Hạ Mạt vội vàng đỡ lấy cô. Hạ Mạt cảm thấy toàn thân Đào Thục Nhi lạnh ngắt, vội vàng ôm chặt lấy vai Thục Nhi, đưa khăn giấy cho cô lau nước mắt.
Đào Thục Nhi nghẹn ngào khóc.
“Chuyện của Vi An đâu phải do mình… Tuy là mình hận cô ta… nhưng …”
Hạ Mạt thủ thỉ an ủi: “Về nhà nghỉ cái đã, đừng nghĩ nhiều nữa.”
Lẽ nào người nghệ sĩ trong tưởng tượng tươi sáng đến thế, cũng có lúc phải gặp uẩn khúc tủi thân, khi đó cảm nhận nhục nhã tăng lên gấp bội, mai này làm thế nào xuất hiện trước công chúng đây.
Trong lúc Đào Thục Nhi và Hạ Mạt chờ bác tài đánh xe công ty ra, một chiếc Bentley lạ từ từ chạy tới dừng trước mặt hai người. Cửa xe mở, một cô gái bước ra, Hạ Mạt nhận ra đó là Khiết Ni, trợ lý của Lạc Hi.
“Chị Doãn.”
Khiết Ni nở nụ cười với Hạ Mạt.
“Xin chào.”
Tuy cảm thấy là lạ trước sự xuất hiện của Khiết Ni nhưng Hạ Mạt vẫn mỉm cười đáp lại. Lần trước gặp Khiết Ni ở phòng luyện tập, lời ăn tiếng nói và gương mặt của cô ấy khiến Hạ Mạt có cảm giác họ đã quen nhau từ trước. Nhưng nghĩ mãi mà không nhớ ra.
“Anh Lạc Hi bảo em đón chị đưa đi bệnh viện.” Khiết Ni giải thích: “Anh ấy bảo lẽ ra đích thân anh ấy phải đưa đi, nhưng có một show diễn không thể bỏ được, đành phải nhờ tới em”.
Đào Thục Nhi nghi ngờ nhìn Hạ Mạt.
Hạ Mạt cũng nghe như sét đánh ngang tai, “Bệnh viện? Sao tôi phải tới bệnh viện?”.
“Anh Lạc Hi bảo chị bị thương.” Khiết Ni quan tâm bước tới gần nhìn vết thương trên trán Hạ Mạt, máu đã khô, “Trên trán phải không? Chà, còn chảy máu không? Bây giờ còn đau không?”.
Hạ Mạt ngẩn người ngạc nhiên.
Trong lòng cô bình lặng. Vết thương ngoài da bé tí tẹo bằng cái móng tay trên trán lẽ nào cũng bị anh ấy nhìn thấy ư. Cúi đầu, Hạ Mạt không muốn bị người ta phát hiện ánh mắt mình đang sợ sệt. Đến lúc ngẩng đầu, nụ cười nhẹ nhàng lại xuất hiện trên khuôn mặt cô. “Không đau. Vết thương nhỏ không cần phải đi viện. Cảm ơn bạn. Cảm ơn anh Lạc Hi hộ tôi nhé”.
Lúc này xe của công ty cũng đã tới.
Vẫn để máy nổ, bác tài mở cửa xe cho Đào Thục Nhi. Thục Nhi nghi hoặc nhìn Khiết Ni không biết phải làm gì, cô lại quay nhìn Hạ Mạt hỏi:
“Hạ Mạt, cậu có đưa mình về không?”
“Ừ, mình có…”
“Vết thương trên trán không mau tới bệnh viện xử lý, ngộ nhỡ để lại sẹo thì sao?” Khiết Ni tiếp tục nói với Hạ Mạt, “Chị không phải đang muốn trở thành ca sĩ sao? Trên mặt ca sĩ không thể để có sẹo được”.
“Không sao đâu.” Hạ Mạt mỉm cười dịu dàng. Nếu như sẹo có thì vết thương trên mặt cô năm đó đã để lại dấu dài tới ba centimét rồi, vết thương nhỏ nhoi này thấm vào đâu, “Cảm ơn các bạn và anh Lạc Hi đã quan tâm, nhưng mình còn nhiều việc khác cần phải đi ngay. Xin lỗi nhé”.
Đào Thục Nhi có vẻ không còn kiên nhẫn, ngồi trong xe gọi:
“Hạ Mạt!”
“Chờ chút!” Khiết Ni ngăn Hạ Mạt đang chuẩn bị bỏ đi,


Old school Easter eggs.