Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2149 lượt.
.
Theo bản năng, thân thể tôi vô thức cuộn lại lùi sâu vào trong giường. “Em còn dám lùi thử xem!”
Đáy mắt hắn cuộn lên lửa giận, sỉ nhục thật lớn làm cho lí trí tôi hoàn toàn biến mất, tôi dùng chăn quấn quanh người rồi nhảy xuống giường, thân thể đều phát run: “Tôi hận anh!”
Đúng vậy, tôi hận hắn, hận hắn đã đánh nát tầng bảo vệ cuối cùng của tôi, hận hắn phá nát thế cân bằng mà tôi đã tạo ra, tôi hận hắn, hận hắn đã dồn ép tôi tới bước đường cùng như vậy!
“Tôi thật sự yêu cái phương thức hận tôi của em đến chết!” Hắn lạnh lùng giễu cợt. Giống như tát một cái nảy lửa lên mặt tôi, máu trong cơ thể tôi dường như bị rút sạch. Hắn túm lấy chăn bông trên người tôi, kéo tôi lại gần, bạc thần khẽ nhếch lên, hắn kề sát mặt tôi nói, “Không được tiếp tục sợ tôi, không được tiếp tục chống đối tôi, không được gặp lại Ôn Trạch, nếu không tôi cũng không biết mình còn làm ra những chuyện gì nữa đâu!”
“Phí Như Phong, tham vọng của anh đúng là vô cùng vô tận, người ta thỏa mãn một phần lòng tham của anh, anh sẽ nảy sinh ra vô số phần khác, anh thật sự rất tham lam!”
“Em hẳn là biết có một câu nói, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, cứ chống đối làm gì, vừa phí công vừa làm chính mình bị thương!”
“Người xưa còn có một câu càng nổi tiếng hơn: Chỉ có đàn bà và tiểu nhân là khó nuôi!” Tôi nhẹ nhàng trào phúng.
Tôi xoay người đi rửa mặt, đem cửa mở ra, nhất thời cảm thấy vô cùng mát mẻ.
Trong văn phòng tổng tài của Ninh thị có Ninh Trọng Phảng, tôi và đại diện luật sư của hai bên. Ngồi ở hai phía đối diện trên bàn hội nghị dài màu đen, luật sư đem các văn bản liên quan mở ra. Phí thị dùng giá 3500 vạn để thu mua 15 mẫu đất của Ninh thị, dĩ nhiên là giá này có chút thấp hơn so với thị trường, nhưng do Phí Như Phong bỏ đá xuống giếng cùng với tình hình của Ninh thị mà nói, giá này đã là vô cùng hợp lý rồi, mọi chuyện trên đời vốn không có gì là tuyệt đối, nếu bạn đã không còn sự lựa chọn nào khác, thì có gì cần oán thán. Khi Ninh Trọng Phảng chuẩn bị ký lên văn kiện.
“Để tôi vào trong!” Tiếng ồn ào từ ngoài cửa truyền vào.
“Tiểu thư, tiểu thư”
Ba một tiếng, có người đi vào cửa! Tôi vừa quay người, đập ngay vào mắt là hình ảnh đôi mắt đỏ bừng, cô gái xinh đẹp lung linh.
“Ôn Nhu.” Ninh Trọng Phảng đứng lên, “Còn ra thể thống gì nữa, Tiểu Đỗ, đưa tiểu thư ra ngoài.”
“Tôi không đi, vì sao lại phải bán đồ cưới của mẹ, đó là thứ duy nhất mà mẹ để lại cho chúng ta!”
“Trẻ con thì biết cái gì, còn không đưa tiểu thư ra ngoài!” Sắc mặt Ninh Trọng Phảng trở nên xanh mét! Cô gái bốc đồng né tránh, đi thẳng tới trước mặt tôi, “Dùng 3500 vạn mua miếng đất 15 mẫu, các người đúng là gian thương chuyên ăn sống nuốt tươi, Phí gia cùng Trữ gia có nhiều năm quan hệ tình cảm như vậy mà các người cũng ra tay được sao, các người là kẻ nhân cháy nhà mà đi hôi của!” Thật sự là cô gái được chiều chuộng chưa từng nhìn qua nhân gian khói lửa, đàm phán là phải che đi ngược điểm của bản thân, cô ta thì ngược lại, đem hoàn cảnh túng quẫn của Ninh thị phơi bày rõ ràng dưới ánh sáng.
“Đi ra ngoài!” Ninh Trọng Phảng tức giận tới mức toàn thân kịch liệt run rẩy.
“Ba, con có thể không lấy chồng, con có thể cùng ba gây dựng lại tất cả, ba, người đừng bán đồ cưới của mẹ, ba!” Cô gái bị thư ký kéo ra ngoài, giọng nói lanh lảnh tới điếc tai vẫn truyền từ bên ngoài vào!
Ninh Trọng Phảng đặt bút lên văn kiện muốn ký rồi lại hạ xuống, nâng lên rồi lại tiếp tục hạ xuống.
“Liễu tiểu thư.” Lần đầu tiên hắn khách khí gọi tôi như vậy. “Tôi đồng ý giảm giá 500 vạn, nhưng giữ lại một mẫu đất, cô thấy được không, xem như là tôi lưu giữ lại chút kỷ niệm.”
Anh hùng thất thế, hắn khép nép thương lượng với tôi, “Tôi có thể giữ miếng đất ở rìa ngoài cùng phía Tây của miếng đất, căn bản là sẽ không ảnh hưởng đến kế hoạch của các vị, cô thấy được không?”
Đây không phải chuyện tôi có thể quyết định, tôi nên đi xin chỉ đạo của Phí Như Phong, nhưng tiếng kêu la lanh lảnh của cô gái cứ quẩn quanh bên tai tôi, tôi đưa ra quyết định không có chút lí trí, “Được!”
“Liễu tiểu thư.” Luật sư hơi chần chừ, “Hay là chúng ta bàn bạc với Phí tiên sinh một chút rồi hãy nói tiếp!”
“Hạng mục này Phí tiên sinh đã giao cho tôi phụ trách hoàn toàn, nghĩa là tôi có toàn quyền quyết định, huống chi điều kiện mà Ninh tổng đưa ra cũng không ảnh hưởng lớn đến kế hoạch, cho dù Phí tiên sinh ở đây, dựa vào quan hệ của anh ấy và Ninh tổng thì anh ấy cũng sẽ không từ chối.” Lời nói của tôi khiến luật sư phải im lặng. “Soạn thảo lại hợp đồng theo điều kiện mới đi.” Luật sư không thể không nghe theo.
Ký xong hợp đồng tôi rời khỏi Ninh thị, nghênh đón tôi là một chiếc Lamborghini, ngồi ngay ngắn trên xe chính là người mới gặp hôm qua – Ôn Trạch. Hắn. Xe hắn tiến lên sát bên người tôi, vẻ mặt hắn vô cùng kinh hỉ, tôi dùng tốc độ gió cuốn lao vào trong xe.
“Mau chạy, lập tức bỏ rơi xe kia!” Thanh âm cao vút tới mức bản thân tôi cũng đểu nghe ra được sự sợ hãi của mình, lái xe không biết đã xảy ra chuyện gì, điều khiển xe dùng tốc độ kinh người