Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2080 lượt.
thế ấy!" Vưu Tinh Bân âm thầm châm biếm thân phận của Nguyên Bảo, nhân tiện mắng luôn BOSS.
Ngôn Sóc da mặt dày mà, người ta đã không thèm để ý, nhưng Nguyên Bảo thì không chịu được, cô dùng sức ngẩng đầu từ trong ngực BOSS lên, sau đó không chịu yếu thế phản kích lại: "Đúng là cái hạng người giống tên."
". . . . . ."
"Bọn mình biết là được, đừng có nói ra nhé, ngoan ." Ngôn Sóc cuối đầu hôn lấy cô, cuối cùng ngậm lấy cánh môi cô trong miệng mình, nhẹ nhàng lật qua lật lại.
"Ưmh. . . . . ." Bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng hôn được, đúng là cầm thú, nhưng mà Nguyên Bảo rất là thích.
Mong các bạn ghé thăm nhà để có có chương mới hơn
Sắc mặt Trì Dung đen thui nhìn cảnh ân ân ái ái của Nguyên Bảo và NGôn Sóc: "Tôi nói mấy người đủ rồi đó, dọn dẹp đồ đạc. Ngôn Sóc, cậu đưa mình về nhà."
"Được" Náo nhiệt cũng xem đủ rồi, đúng lúc nên thu tay lại.
"Chờ một chút!" Lý Lạc Nhi lúc này có chút không nỡ, cô vươn tay kéo lấy áo Uất trì Dung:"Dung công tử, vết thương của anh là do tôi mà có, xin để tôi chăm sóc cho anh, cầu xin anh, nếu không lòng tôi không được yên."
"Vậy thì cô vĩnh viễn không yên cũng tốt lắm đấy." Uất Trì Dung kéo áo mình lại, thuận tiện vỗ lên mặt đất trống không "Ngôn Sóc, đỡ mình nào!" Uất Trì Dung có cảm giác mình sắp thoát khỏi khổ ải rồi, mình bị thương mà cũng không dám nói cho người nhà biết, mỗi ngày ở trong bệnh viện lại còn bị cái người Lý Lạc Nhi này giày vò đủ kiểu, buộc anh ăn mấy loại đồ bổ kỳ quái đến ghét luôn, nếu giờ ở thêm mấy ngày nữa nhất định anh sẽ chết, nhất định sẽ!
"Đừng!" Lý Lạc Nhi đột nhiên kích động, Cô ôm chặt lấy Uất Trì Dung: "Tôi đây thật sự thích anh, để em ở cùng với anh đi, cái gì em cũng không cần, để cho em ở cùng với anh có được hay không, coi như không để cho em ở bên cạnh anh đi chăng nữa, cũng cho em hầu hạ anh và chăm sóc cho anh!"
Giữa hai người trong lúc đó có gì khác lạ sao ? Mong các bạn ghé thăm nhà để có có chương mới hơn
"Tôi đã có vị hôn thê, xin cô hãy tự trọng, cô không cần dang tiếng như tôi cần." Uất Trù Dung đẩy cô ra, ánh mắt mang theo ý lạnh "Cô Lý, sau này đừng có quấn lấy tôi nữa, tôi không phải cứt, cô cũng không phải là ruồi!"
". . . . . ."
Vâng. . . . . . Đúng là ác!
Công tử Uất Trì Dung vì bở rơi miếng kẹo mè xửng Lý Lạc Nhi đây, mà thậm chí đem chính bản thân mình gộp vào đó, tuồng vui này tên là: "Vì bảo vệ danh tiếng, đồng quy vu tận?"
Ngôn Sóc tiến lên đỡ Uất Trì Dung, cuối cùng quyết định cõng anh ta lên lưng, để lại mấy người trong phòng bệnh giương mắt nhìn Ngôn Sóc cõng Uất Trì Đung đi ra ngoài.
Nguyên Bảo nhìn quanh một chút, sau đó cầm cái túi áo quần trên giường rồi đi theo ra ngoài.
"Dung công tử, đừng mà. . . . . ."
"Tôi nói em đủ rồi đấy!" Vưu Tinh Bân không chịu được nữa vươn tay kéo cô lại "Em thật sự xem mình là con ruồi là gái hát rong sao hả, đàng hoàng mà sống bên cạnh tôi đi, tôi sẽ đối xử với em thật tốt!"
"Không! Hạnh phúc của bản thân mình thì mình phải tranh lấy! Dung công tử chính là hạnh phúc suốt đời của tôi, ngoài anh ấy ra tôi không gả cho ai hết!"
Câu cuối cùng ngoài anh ấy ra không gả cho hết thiếu chút nữa làm Nguyên Bảo ngã trên mặt đất.
Hôm nay thời tiết cực kỳ tốt, Uất Trì Dung thoải mái phơi nắng, cảm giác xúi quẩy mấy ngày nay cũng tan biết đi, mà BOSS cõng trên lưng một đấng mày râu như vậy, cũng không có cảm giác tốn bao nhiêu sức lực.
Uất Trì Dung không biết nghĩ tới điều gì, anh cười khẽ khẽ: "Mình nhớ ra lúc tụi mình học cấp hai cậu cũng cõng mình trên lưng như thế này nè, sau đó trên diễn dàn trường nói bọn mình là một đôi công thụ nữa!"
Đó là một chuyện rất xa xôi, lúc ấy Uất Trì Dung bị ngã từ trên gác xuống khiến chân bị thương, đó là lúc Uất Trì Dung và Ngôn Sóc không có tâm tư nhiều như bây giờ, cũng không có chuyện không buông tha người khác như bây giờ, Ngôn Sóc là một người khó chịu, anh không biết cách diễn đạt, đúng lúc ấy thì bị hù đến hoảng tại chỗ, rồi không nói hai lời cõng Uất Trì Dung trên lưng đến bệnh viện. . . . . .
Cái dáng vẻ ấy thật là ngu, chả giống Ngôn Sóc là bao.
Ngôn Sóc nở nụ cười : "Đừng nên nói bậy, bây giờ mình có Nguyên Bảo rồi."
Uất Trì Dung cười cười, không nói gì, bọn họ đều đã có ngườu yêu của riêng mình, đều đã có sự nghiệp mà mình muốn, nhưng đã từng có tình bạn bè mà mỗi lần nhớ tới, Uất Trì Dung vẫn cảm nhận được cái ấm áp đã lâu ấy, cả đời người chính là như vậy, có một người anh em tốt, có một cô gái tốt, cuối cùng có một mái nhà, thật đơn giản, nhưng mọi chuyện không dễ dàng, bạn càng muốn nó yên ổn thì ai đó sẽ cố tình khiến bạn có chuyện.
"Em thật là ghen tỵ!" Nguyên Bảo vất vả đuổi theo, cô thở hổn hển: "BOSS cũng chưa có cõng em cơ đấy, ghét, em ghét Uất Trì Dung!"
"Anh cũng rất ghét cậu ta đấy nhé." Ánh mắt NgôN Sóc dịu dạng, anh dừng bước nhìn Nguyên Bảo "Tới đây."
"Làm gì, chẳng lẽ cong bạn gái với thụ trên lưng?" Nguyên Bảo nói xong, giọng nói mang theo vị chua lè, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi qua.
"Nhón chân lên."
"Hả?" Nguyên Bảo nghi hoặc n