Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Boss Quá Gian Xảo!

Boss Quá Gian Xảo!

Tác giả: Hàn Tử Dạ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 134638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/638 lượt.

Tiếu Phàm GG cũng chỉ hơn bạn có 2, 3 tuổi thôi à.)
Chỉ trong nháy mắt, Tiếu Phàm đã cai nhau hơn 5 phút đồng hồ với Tư Đồ Bất Phá, mà vị tiên sinh họ Tư Đồ, người nhìn qua còn rất trẻ kia, dường như lại lớn hơn Tiếu Phàm vài tuổi.
Ngoài cửa ồn ào.
Cửa bỗng bật mở, một người thanh niên tầm khoảng trên dưới 20 bước vào. Anh mặc áo khoác màu đen, gương mặt điển trai, chiếc mũi cao, thẳng, đeo kình gọng vàng, tóc ngắn ngọn ngàng, so với người châu Á mắt nâu, chắc anh chàng này là con lai…
Cười mị, ánh mắt chăm chú nhìn về Lăng Tử Tiên. “Hai người chẳng lịch sự tý nào, bỏ quên một vị tiểu thư xinh đẹp ở đây nữa.”
Vừa nói, vừa tháo gọng kính xuống, Lăng Tử Tiên nhạy cảm, nhận ra, cặp kính kia chỉ có một tác dụng chính— Che dấu đôi mắt hoa đào. Hơn nữa, anh ta vươn tay trước mặt Lăng Tử Tiên.
Lăng Tử Tiên đứng dậy, bình tĩnh, bắt tay. Nhưng mà chàng ta lại theo lễ nghi, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô.
Lăng Tử Tiên bật cười, nhưng khi nhìn sâu vào đôi mắt đào hoa ấy, cô không bị giật điện, chỉ thấy rùng rợn cả mình.
Người này rất nguy hiểm! Trong tiềm thức, Lăng Tử Tiên tự nhắc nhở bản thân.
“Bạch Ngọc, đừng có hòng ăn đậu phụ đàn em nhỏ của đây!” Giọng Tiếu Phàm truyền đến, ngay sau khi người đàn ông tên Bạch Ngọc hôn tay Lăng Tử Tiên.
“Haha, đây gọi là lễ phép.” Bạch Ngọc cười vô hại, rồi lại nháy mắt với Lăng Tử Tiên.
Nhất thời, Lăng Tử Tiên toàn thân ớn lạnh, bát giác lùi lại vài bước.
Cô nhìn mấy người này, rồi thong thả nói. “Mấy vị chủ khảo, đã trôi qua 7m32s rồi, bài thi của tôi phải lùi lại một lát, hay bâu giờ mới chính thức bắt đầu?”
Ba người bị cô nhắc khéo, bất ngờ, nhất là Tiếu Phàm và Tư Đồ Bất Phá, xấu hổ.
Bạch Ngọc nhanh chóng trấn định, cười. “bạn trẻ thật thú vị, có trí nhớ không tồi, nếu có hứng thú, có thể dịch 2 trang ngoại ngữ này chỉ trong vòng 5m không?” Vừa nói, anh chàng tiện tay đưa ra 2 tờ giấy.
Lăng Tử Tiên tiếp nhận, trên đó dày đặc tiếng Pháp, cả 2 tờ.
“Có quá đáng không?” Bất Phá hoảng sợ.
“Đúng vậy?!” Tiếu Phàm cũng giật mình, mấy hôm trước, bọn họ đã thấy 2 tờ giấy kia, là ông chủ đưa, số lượng từ trên mỗi tờ khoảng 2000, mà có nhiều chữ mới, ngay lúc mới cầm, đến anh còn phải nhức đầu.






Bạch Ngọc chỉ cười khì, nói: “Người anh cả muốn, sao có thể tầm thường đây?”
Tiếu Phàm liếc trộm Bất Phá, cau mày, quả thật, ông chủ cũng chẳng phải “nhân tài” bình thường đâu.
Nhưng mà yêu cầu này, chẳng phải quá nặng?
Lăng Tử Tiên nhanh nhẹn đọc lướt qua cả 2 tờ, không quá 3m, cũng chỉ trong khoảng thời gian 3 người Bạch Ngọc nói chuyện mà thôi.
“Giờ bắt đầu được luôn không?” Lăng Tử Tiên trả tờ giấy lại cho Bạch Ngọc, hỏi.
“Sao lại nói thế?” Bất Phá hỏi.
“Trên đường đến đây, em gặp hai mỹ nhân, bởi vì hiếu kỳ, em cũng đưa tờ giấy cho cô nàng lạnh lùng xem qua, cũng như tiểu thư xinh đẹp này đây, chỉ trong vòng 4m đã hoàn thành, hơn nữa phiên dịch cực chuẩn.” Bạch Ngọc nói, lại thở dài một tiếng: “Mỹ nhân trường S đều là biến thái sao~”
Lăng Tử Tiên không thèm chấp nhặt chuyện anh nói “biến thái”, chỉ hỏi. “Cô gái lạnh lùng mà anh nhắc đến, có phải là bạn Mạc Sầu?”
“… Ừ.” Bạch Ngọc kỳ quái nhìn cô.
“Vậy Bạch tiên sinh chắc cũng nên đưa cho cô gái đi cùng Mạc Sầu, tin là bạn ấy cũng có thể trả lời anh một cách chuẩn xác.” Lăng Tử Tiên cười thần bí.
Bạch Ngọc hơi cau mày. “Hả, chẳng lẽ em ấy cũng chỉ cần vài phút để phiên dịch ra?”
Lăng Tử Tiên không trả lời mà cười, cô, Mạc Sầu cùng Tiết Nhiễm, đều là người đã gặp là không bao giờ quên, bình thường được gọi là “thiên tài”. Chỉ số thông minh trên 170, mỗi phút có thể nhớ được hơn 10,000 chữ, chỉ xem qua cũng có thể nhớ kỹ, đây là điểm lợi hại của các cô, những mà chẳng cần thiết phải mang đi khoe khoang khắp nơi.
Hai mắt Tiếu Phàm sáng lên, đảo tròng mắt nhìn Bạch Ngọc, nói: “Thế nào? Muốn hay không?”
Bạch Ngọc thầm suy tư một lát, mà bất Phá nhanh miệng. “Lấy đi mà, cả Mạc Sầu nữa, Công ty đang thiếu nhân tài thế này mà.”
Kỳ thật, anh chàng quan tâm là người đẹp kìa, chẳng phải đó là một trong 2 người mà anh và Tiếu Phàm đã phỏng vấn khi trước sao?
Bạch Ngọc lấy tư liệu của Mạc Sầu cùng Lăng Tử Tiên với Tiết Nhiễm trên bàn, khi trước, lúc gặp Tiết Nhiễm, Mạc Sầu anh cũng đoán ra Tiết Nhiễm cũng không phải nữ sinh bình thường, mà nụ cười cũng ngọt ngào lắm…
Bỗng nhiên, Bạch Ngọc nhìn Lăng Tử Tiên.
Lăng Tử Tiên ngẩn ra, cảm giác lạnh buốt từ chân xộc thẳng lên đầu, trong mắt người này, đang bày mưu tính kế.
“Không biết Lăng tiểu thư, Mạc tiểu thư, Tiết tiểu thư có ý định đến Công ty chúng tôi làm việc?” Bạch Ngọc hỏi.
Nghe lời của anh chàng, bất Phá lập tức nhảy dựng lên. “Tên họ Bạch kia, em nói thật hả? Nhận cả 3 mỹ nhân vào Công ty? Vậy phải nói làm sao với ông chủ đây?”
Bạch Ngọc cười bí hiểm. “Ông chủ chỉ cần 1 trợ lý, mà đám Quản lý như chúng ta đây, không thể tìm trợ lý hay sao?”
“À há, đúng vậy!” Bất Phá vỗ mạnh vai Bạch Ngọc, tý nữa khiến anh chàng lảo đảo, ngã.<