The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bữa Trưa Tình Yêu

Bữa Trưa Tình Yêu

Tác giả: Cố Mạn

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341124

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1124 lượt.

n được một tin nhắn”.
“Hử?”. Sam Sam có vẻ không hiểu tại sao anh lại nói với cô chuyện đó.
“Có người chúc anh năm mới vui vẻ”.
Sam Sam vẫn có vẻ hoang mang. Rất bình thường mà, nịnh nọt boss gì gì đó… khoan đã… Hình như cô quên mất điều gì đó…
Phong Đằng thốt ra hai chữ: “Là em”.
Cuối cùng Sam Sam đã nhớ ra…
Đặt đĩa hoa quả trên bàn, Sam Sam gục đầu đón nhận những lời chất vấn của Đại boss.
“Di động của em chẳng phải mất rồi à?”.
“Là phần mềm định giờ của di động”. Sam Sam nhỏ nhẹ đáp.
“Đặt giờ khi nào?”.
“Mấy hôm trước”.
Phong Đằng khựng lại, “Em gửi cho tất cả mọi người tin nhắn này?”.
“Không ạ”. Sam Sam càng lí nhí, “Chỉ có mình anh”.
Phong Đằng gật gù, không nói gì nữa. Tiết mục ti vi đã chính thức bắt đầu, Sam Sam nhìn vào, trong lòng thấy rất rối loạn, có cảm giác như phạm tội bị tóm vậy.
Bỗng nhiên, “tách” một tiếng, Phong Đằng tắt ti vi. Trong phòng khách đột nhiên im lặng đến mức một cây kim rơi xuống cũng nghe thấy được.
“Tiết Sam Sam, đó cũng là muốn mà làm bộ à?”.
“Còn anh thì sao?”. Sam Sam không biết lấy can đảm từ đâu, không đáp mà hỏi ngược lại, “Ở ruộng củ cải, anh… như thế… cũng là muốn mà làm bộ ư?”.
Phong Đằng không ngờ cô lại biết hỏi ngược lại, cười cười, nói với vẻ ý nhị sâu xa: “Không, là dụ địch thâm nhập”.
Cô đã ở nhà anh rồi, lẽ nào còn chưa đủ “thâm nhập” sao, nếu đối phương cảm thấy cô vẫn chưa đủ thâm nhập, thế thì…
“Phong… Phong Đằng”.
Lần đầu gọi thẳng tên anh, Sam Sam có vẻ thiếu tự nhiên, nhưng lúc này thì không thể gọi là tổng giám đốc được.
“Em chưa từng yêu ai, nên không biết rốt cuộc phải thế nào. Trước tiệc năm mới, rõ ràng là em chưa nghĩ đến những chuyện này, nhưng sau đó…”.
Cô ngước lên, cố gắng nhìn vào mắt anh.
“Mấy hôm trước không thấy anh, em rất hụt hẫng, thấy anh đứng ngoài đồn cảnh sát đợi em, em cảm thấy rất mất mặt, nhưng lại rất vui, khi anh đưa em đến đây, em… tuy không thích ứng lắm nhưng vẫn… vẫn rất vui. Lúc nãy ăn bữa cơm giao thừa với anh, em vẫn… rất vui”.
Em không có mật mã của anh, nhưng em có thể nói anh biết mật mã của em, mở ra cho anh xem. Em nghĩ em đã thích anh rồi, thế thì, anh nhìn cho rõ, em là người anh thích ư?
Cô chẳng hiểu gì cả, nên đối diện với người thông minh, chỉ có cách ngốc nghếch mà thôi.
Sam Sam bất giác ôm lấy đầu gối, co người vào ghế sofa, nhưng đôi mắt lại nhìn anh không chớp. Vẻ mặt cô trông vừa yếu ớt lại vừa dũng cảm, trong đôi mắt đầy ắp sự mong chờ e dè. Tiết Sam Sam bao giờ cũng khiến người ta muốn đùa giỡn, nhìn rồi chỉ muốn bắt nạt mà véo cô mấy cái. Nhưng Phong Đằng giây phút này lại rất khác lạ, đột nhiên thấy lòng rung động.
“Tiết Sam Sam”. Anh khoác vai cô, chậm rãi cúi xuống hôn lên trán cô, anh nói: “Chúng ta thử xem”.






Đêm đó, sau khi Phong Đằng nói câu “thử xem”, tất cả đã trở nên không được chân thực cho lắm.
Khi đôi môi nóng ấm rời khỏi trán cô, cả người Sam Sam mụ mẫm hẳn. Phong Đằng hình như muốn hôn cô nữa nhưng thấy ánh mắt ngờ nghệch của cô, anh lại cười, hơi đẩy cô ra xa: “Thôi”.
Từ từ.
Anh lấy di động, hỏi cô: “Chỉ có tin nhắn này?”.
Cô gật đầu.
Sau đó…
Cô đã lê đôi dép mềm mại, mềm nhũn người trôi về phòng ngủ.
Sáng sớm mùng một, Sam Sam vẫn mềm nhũn chân bước xuống phòng ăn để ăn sáng. Gặp Tiểu Chu đang vui cười hớn hở ở cầu thang, Tiểu Chu híp mắt chào cô: “Năm mới vui vẻ, cô Tiết”.
“Năm mới vui vẻ”. Sam Sam vội vàng chúc lại.
Tiểu Chu tươi tỉnh nói: “Cô Tiết mau đi ăn sáng đi, ngài Phong đang đợi, đến lấy phong bao lì xì luôn nhé”.
“Bao lì xì?”. Sam Sam bỗng tỉnh hẳn, vui mừng hỏi: “Tôi cũng có sao?”.
“Chắc chắn là có”. Tiểu Chu nói, “Ngài Phong mùng một năm nào cũng đều phát bao lì xì cho chúng tôi, sao cô Tiết lại không có chứ?”.
Ý Tiểu Chu là họ, còn hai người quan hệ không bình thường như vậy, bao lì xì đương nhiên còn lớn hơn, dày hơn rồi.
Nhưng suy nghĩ của đồng chí Tiết Sam Sam là…
Đúng rồi!
Cô cũng là nhân viên của Đại boss mà!
Đương nhiên phải có bao lì xì rồi!
Sam Sam thấy bước chân cũng không mềm nhũn nữa, mà nhanh nhẹn đi đến phòng ăn.
Hoạt động phát bao lì xì hình như đã tan, trong phòng khách chỉ có Đại boss và bác quản gia. Phong Đằng hình như đang dặn dò quản gia gì đó, liếc thấy cô xuất hiện ở cửa phòng ăn thì gật đầu nói: “Sam Sam đến đây”.
Sam Sam vội vàng phóng đến, ánh mắt bất giác điều chỉnh sang dáng vẻ chó con thèm được gặm xương. Phong Đằng nghẹn với ánh mắt lấp lánh sáng của cô, khựng lại một tí mới hỏi: “Nhà em có những ai?”.
“Hừm?”. Điều tra gia đình ư? Sam Sam kể hết một lượt gia phả họ hàng thân thích ra, “Có bố mẹ ông nội bà nội ông ngoại bà ngoại, còn có bác và chú, hai người dì, mỗi nhà một đứa con, thế đấy”.
“Ừ”. Phong Đằng gật đầu, nói với quản gia: “Chuẩn bị đi”.
Quản gia gật đầu, nhận lệnh rời đi.
Sam Sam ngơ ngẩn hỏi: “Chuẩn bị gì ạ?”.
Phong Đằng hờ hững nói: “Em không phải lo”.
“Ồ…”. Sam Sam cảm thấy chắc là không liên quan đến mình