Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng
Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
ằng làm bậy, vân vân.”
Mao Mao rên rỉ: “Tôi thích SM*!” [* SM (sadist-masochist): chứng thích bị ngược đãi.'>
Triều Dương chuyển câu hỏi: “Meo Meo, “Bào lạc”** thật sự là Ân Thụ nghĩ ra sao?” [** Một dụng cụ/hình phạt tra tấn thời xưa.'>
“Cái gì lạc?” Tường Vy bước vào, trên người mang theo mùi khét.
Mao Mao và Triều Dương nhìn thấy bộ dạng của cô liền cười phá lên.
Tường Vy nhăn nhó: “Cười cái gì chứ? Đều là do gã ấy, kiên quyết nói xem pháo hoa ở chỗ cao sẽ đẹp hơn, kéo tôi lên sân thượng, kết quả là pháo hoa nổ ngay trước mắt, sau đó tôi bị tàn lửa bủa vây tứ phía... Đêm thành danh với chiếc huy chương đồng này xem ra hai ngày tới sẽ có rất nhiều hoạt động phong phú, đa dạng. Đúng rồi, Meo Meo, bà đã mua khăn lụa giùm tôi chưa?”
“A... Quên rồi.”
Đêm đó, Lý An Ninh với lý do “làm việc không hiệu quả” bị phái ra ngoài mua đồ ăn khuya, khi trở về do lơ đễnh nên không phát hiện ra phía sau có người theo dõi, kết quả là khi đi qua con đường nhỏ sau canteen liền bị chặn lại.
Hai người đó hung dữ: “Cô là bạn của Phó Tường Vy?”
An Ninh: “Phải.”
Một cô gái khá cao lớn lên tiếng cười nhạo, vừa định ra tay đã bị ai đó chặn lại, cô ta vừa quay đầu liền bị ăn một cái tát.
Triều Dương vòng đến trước người An Ninh, khua khua tay nói: “Loại thịt mỡ này đánh vào mềm nhũn, thực không khoái chút nào.”
Cô gái bị đánh thật ra không mập, nhưng dù sao con gái kiêng kỵ nhất là chuyện này, cho nên lửa giận bốc cao ngút.
An Ninh lui lại phía sau một bước: “Hạ thủ lưu tình.”
Hai người đó dường như đồng thanh nói: “Cô cảm thấy có thể sao?!”
An Ninh vô tội nói: “Tôi đang nói với Triều Dương mà.”
“...”
Sau này mói biết hai cô này là sinh viên năm hai, không biết tại sao lại bị Tường Vy trêu chọc, liền qua đây gây sự, không đợi được Tường Vy, nên mới ra tay với bạn của đương sự, không may họ gặp phải Triều Dương - cô nàng đã từng học qua bảy, tám năm Wushu, dĩ nhiên là dư sức đối phó với hai cô nhóc đó.
Vốn dĩ Triều Dương cũng chỉ muốn hù dọa một chút cho xong chuyện, nhưng giữa chừng một trong hai cô nhóc đó lao tới An Ninh, lúc ấy Meo Meo đang lo lắng cho Triều Dương nên không kịp phản ứng, má trái bị lưỡi dao cứa một vết nhỏ, ngay lập tức Triều Dương chẳng nể nang gì nữa, liền bẻ trật khớp tay hai người đó.
Hai ngày sau “sự cố”, An Ninh từ công ty đi về, nhận được tin nhắn của Từ Mạc Đình gọi cô đến một quán ăn trên đường XX, không dám “kháng chỉ” nên cô chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lệnh. Vừa đi vào phố đi bộ gần đường XX đã bị không ít người chắn đường, cô chen lên phía trước xem xét, nhìn thấy cảnh sát đang niêm phong một cửa hàng, trong đó còn có một người mặc đồng phục màu xanh thẫm, đang định quay đầu đi, chợt nghe phía sau có người gọi tên cô.
Đối phương đi tới, đồng phục phẳng phiu làm cho cô nhìn đến thất thần, Từ Mạc Đình mở lời: “Mặt em bị sao vậy?”
“Em đánh nhau.”
Anh đưa tay khẽ vuốt vết thương của cô: “Anh sắp xong việc rồi, chờ anh mười phút.”
An Ninh gật đầu.
Từ Mạc Đình xoay người đi vào trong khu vực phong tỏa, An Ninh đứng ngây tại chỗ đợi lệnh, cảnh này sao giống như cô cố ý đến đây chờ anh “tan làm” vậy, sớm biết như thế đã đi vòng con đường phía sau tòa nhà rồi. An Ninh đưa tay phẩy phẩy gương mặt đang nóng lên, đến khi cảm giác có một ánh mắt đang chiếu vào mình, theo bản năng cô quay đầu lại, đã nhiều lần chạm mặt (rạp chiếu phim là lần đầu), ít nhiều cững có chút ấn tượng với người này, rốt cuộc cô cũng nhớ ra anh ta là ai, đối phương cũng đang gật đầu với cô.
Đêm đó nam nhiều nữ ít, có cô nào bước vào là bị các bạn nam đi tới mời khiêu vũ ngay, tất nhiên có không ít bạn nam đến bắt chuyện với An Ninh, cô không có thói quen nói chuyện nhiều với người lạ, nên chỉ lịch sự đối phó, xem như được yên ổn. Giữa chừng có một sinh viên năm tư trường khác theo đuổi mãi, không chịu buông tha cho cô, đến khi có điện thoại gọi đến mới giúp cô giải vây.
“Em đang bận à?” Đối phương hình như mới ra khói phòng làm việc, có thể nghe thấy một vài người đang chào hỏi anh.
An Ninh nghĩ vẫn nên khai thật thì hơn: “Em đang ở liên hoan hữu nghị.”
“Ồ.” Đối phương im lặng giây lát, sau đó mới nói: “Em đã chấm ai chưa?”
Anh tức giận rồi sao? Để tránh rắc rối, An Ninh lập tức nói: “Em bị ép tới đây.”
“Thật không?” Trong thanh âm có ý cười: “Tối nay anh qua đó, em muốn có thời gian gặp nhau không?”
“Đây là câu nghi vấn sao?” Cái này gọi là “buột miệng”.
Mạc Đình day trán.
Nhất thời An Ninh không biết “chữa cháy” như thế nào, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy cứ im lặng như thế thật thoải mái, nghe thấy Mao Mao đang gọi, cô liền nói với vào điện thoại: “Em dập máy nhé, có bạn gọi.”
Mạc Đình “Ừ” một tiếng, nhắc nhở: “Đừng uống rượu.”
Nghe giọng cứ như cô là sâu rượu ấy, quay người lại, Mao Mao đã đứng bên cạnh, hỏi: “Chàng nhà bà à?!!”
“Kêu tôi có gì không?”
“Tường Vy vừa gặp đứa lần trước bắt nạt bà với Triều Dương, thì ra hai nha đầu đó học trường này, ha ha, đối