Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bức Thư Bị Lãng Quên

Bức Thư Bị Lãng Quên

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.

người ngồi sau: “Hey, huynh đệ, lát nữa chúng ta cố gắng giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bộ nhé.” Không may đúng lúc thầy giám thị đi qua bên này, ông cau mày liếc nhìn Tường Vy, sau đó quay lại nhìn vẻ mặt bối rối của nam sinh kia, đợi anh ta trả lời, vẻ mặt nam sinh kia đau khổ đến méo mó: “Em...”, Tường Vy muốn làm cho rõ ràng, cô tặng thầy giám thị một nụ cười rạng rỡ: “Thưa thầy, em chỉ muốn giúp thầy thăm dò bạn ấy, không phải thật đâu ạ.”
An Ninh nhìn thấy cậu nam sinh đó ngây ra như trúng tà.
Tường Vy khinh thường: “Bà có thể đưa ra ý kiến có tính xây dựng chút không?”
An Ninh bụng đã đói, hỏi hai người đang đấu khẩu bữa tối muốn ăn gì, bọn họ đồng thanh nhất trí, tùy ý cô.
Mao Mao nói tiếp: “Nếu nói đến cây, tôi quyết định: Tôi sẽ treo cổ trên một cái cây.”
Tường Vy cười nói: “Tôi dự định mỗi cái cây treo cổ một lần.”
An Ninh nói: “Ăn mỳ đi.”
Ăn tối xong, lúc về ký túc các cô gái phát hiện nước nóng trong phòng tắm cả tòa nhà đều bị cắt. An Ninh đang định đi tắm, ban nãy khi ăn mỳ, Mao Mao thấy thầy giáo bước vào, đùi gà rơi cả vào trong bát, nước dùng bắn lên người cô, tóc cũng bị dính, nhơn nhớt, khó chịu vô cùng.
Mao Mao tóc ngắn, không bị bắn tới tóc, cởi áo ngoài ra là xong chuyện. Tường Vy nhìn A Mao mặc độc một chiếc áo bông màu thịt đi đi lại lại trong phòng, lên tiếng: “Nhìn bà sao lại giống một con ếch bị lột da thế cơ chứ!”
An Ninh sắp xếp lại quần áo: “Tôi ra phòng tắm bên ngoài tắm rửa vậy.”
Tường Vy hét gọi cô: “Meo Meo, bà đến chỗ em rể tắm là được mà.”
“Á?”
Triều Dương vừa bước vào bắt được ngay từ khóa đó: “Em rể ư? Tôi gặp anh ấy ở cửa thư viện, anh ấy với một nữ sinh đi qua trước mặt tôi.”
Cả đám mặt mày nghiêm túc, Tường Vy kêu lên: “Thảm rồi, Meo Meo có tình địch rồi, người thứ ba trong tiểu thuyết xuất hiện rồi.”
Mao Mao: “Không biết đối phương có đến đây gây chuyện không? Thật sự ngưỡng mộ bà đó, kiếp này tôi chỉ mong một lần được người ta gọi là hồ ly tinh.”
Triều Dương: “Meo Meo mới là Từ phu nhân chính thức.”
An Ninh bất lực vẫy vẫy tay về phía sau: “Tôi ra ngoài đây.”
Lúc đi xuống dưới lầu, liền nhìn thấy Từ Mạc Đình mở cửa xe bước xuống, mặc dù biết anh ở trường, nhưng vừa ra khỏi cửa đã gặp anh, khó trách có chút ngạc nhiên.
“Hi.”
Đối phương tiến lại gần: “Anh vừa định gọi điện cho em. Em phải ra ngoài à?”
An Ninh không biết nên nói như thế nào, vì thế chỉ “ừ” một tiếng.
Từ Mạc Đình nhìn cô từ trên xuống dưới, rất bình thản tự nhiên nói: “Đi tìm chỗ tắm rửa phải không?”
An Ninh “bị” mời đi tắm.
Thế là trong xe...
“Vậy thì, em chỉ mượn phòng tắm một lúc là được.”
“Chẳng lẽ em còn muốn làm việc gì khác à?”
Ý của An Ninh là: Mượn phòng tắm một chút, sau đó em tự về trường được rồi. Không muốn làm phiền anh, bởi vì anh rất bận mà.
Ý của Từ lão đại là: Tắm xong, nếu em còn làm việc gì khác, anh sẵn sàng nghe theo.
An Ninh quay mặt nhìn ra đường, Từ Mạc Đình nghiêng mắt liếc nhìn cô, trong lòng mỉm cười, nói: “Hôm nay nước nóng trong trường đều bị cắt, ký túc xá nam cũng vậy.”
“Thật không?” An Ninh cảm thấy trường bọn họ mỗi lần có đại hội gì đó, thì từ trên lãnh đạo đã quảng cáo rùm beng rất nhanh, sao vấn đề nước nóng cỏn con lại không thể cung ứng kịp thời?
“Em có cần chuyển đến chỗ anh ở không?” Từ lão đại luôn đưa ra ý kiến vào những lúc rất thích hợp.
An Ninh sửng sốt, coi như anh đang đùa cô, tâm trạng đang mông lung lại thoải mái trở lại: “Những chuyện như sống chung em sẽ không làm.” Cô rất truyền thống phải không?
“Việc này...” Từ Mạc Đình suy nghĩ kỹ rồi nói: “Vậy chỉ bằng sống chung hợp pháp đi?”
Từ lão đại, anh không thể thỉnh thoảng để em trấn tĩnh lâu một chút sao? An Ninh nghĩ, người ta yêu nhau, bạn trai đều lời lẽ ngọt ngào dịu dàng săn sóc, sao đến cô lại biến thành “lời lẽ lạnh lùng”? Ôm túi quần áo trong tay, cô nhẹ giọng hỏi: “Từ Mạc Đình, thực ra anh từ sao Hỏa tới phải không?”
Mạc Đình cúi đầu thở dài.
An Ninh vừa vào nhà Từ lão đại liền bước tới phòng tắm, chủ nhà anh tuấn phía sau không quên nhắc nhở: “Khăn bông mới ở trong tủ dưới bồn rửa mặt.”
“Biết rồi.” Nói cô không xấu hổ là giả, lần đầu dùng phòng tắm đơn của nam sinh, hơn nữa nam sinh này lại là bạn trai của mình, cô luôn cảm thấy có gì đó hơi ám muội.
An Ninh đóng cửa, nhìn mình trong gương, mặt hơi đỏ, có điều không hiện rõ, cô vốc nước lạnh lên rửa mặt. Lúc mở nước nóng vào bồn, cô săm soi mấy đồ dùng hàng ngày đặt trên bục sứ, mùi dầu gội sữa tắm của anh đều rất nhẹ, hương chanh thoang thoảng, rất quen thuộc.
An Ninh cuối cùng cũng khoan khoái mặc quần áo chỉnh tề bước ra, liếc thấy Từ Mạc Đình đang ngồi trên sofa trong phòng khách xem ti vi, lần đầu tiên cô thấy anh đeo kính, trước nay cô không hề biết anh bị cận.
Từ Mạc Đình nghe thấy âm thanh, quay đầu lại, gỡ mắt kính xuống, đứng dậy nói: “Lại đây, anh giúp em sấy tóc.”
Cô đang muốn nói: “Em tắm xong rồi, muốn đi về, anh không cần đưa em về đâu, em tự bắt taxi được rồi”, kết quả câu nói của đối phương làm cô đứng sững như