Tác giả: Diệp Văn Du
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.
ũng đúng.
“Lộ đại muội, xin cậu đừng để ý chuyện này. Mình nói chuyện phiếm được không?”
“Được. Cậu nói đi, mình nghe.”
……
Mỗi lần Lỗ Mạn đau lòng đều bảo Lộ Nghiên đừng để ý, và mỗi lần Lộ Nghiên đều đảm đương vai trò cái “thùng rác” hoàn mỹ, nhưng cũng phải có phản ứng, vì mỗi lần Lỗ Mạn đem hết những thương tâm trong lòng nói hết ra đều yêu cầu Lộ Nghiên phân xử. Mấy lần đầu Lộ Nghiên rất chân thành giúp cô phân tích, giảng giải; nhưng sau đó Lộ Nghiên phát hiện người con gái này rất cứng đầu , bất luận người khác khuyên thế nào, cô gái ấy nghĩ thế nào thì vẫn thế ấy. Cuối cùng Lộ Nghiên cũng lười mở miệng, chỉ lắng nghe thôi.
Nhưng đôi khi Lỗ Mạn cũng chống đối lại chuyện Lộ Nghiên đau lòng cho có lệ như thế, Lộ Nghiên đành phải thuận theo lời nói của cô ấy, khen người này tốt, chê người kia thối rữa, tóm lại, tất cả đều dựa theo ý tứ Lỗ Mạn, cuối cùng cũng có hiệu quả là Lỗ Mạn ngày càng cứng đầu, nhưng dù sao cô ấy và Lộ Nghiên cũng có một ưu điểm chung là không để tâm một chuyện nào đó quá lâu.
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, màn hình điện thoại hiển thị thời gian là 1:07, mắt Lộ Nghiên cũng díu vào nhau, không để ý đến tin nhắn trên điện thoại mà chìm vào giấc ngủ ngay tức khắc.
Ngọt Ngào Tự Tại
Giấc mơ vẫn là cuộc nói chuyện với Lỗ Mạn, lặp đi lặp lại. Nhưng sau đó cô lại thấy mình hồi nhỏ, chỉ là bên cạnh mình có thêm một người nữa, ngày ngày cùng cô đi học, tan học, làm bài tập, vui đùa, cùng nhau lớn lên, rồi Lộ Nghiên bạo gan tỏ tình. Sau đó giấc mơ lại chuyển đến hiện tại, Lộ Nghiên mặc áo cưới màu trắng, cô quay lưng lại một đám cô gái, tung mạnh đóa hoa cưới, thì ra là đám cưới của chính mình, Lộ Nghiên cảm thấy thời khắc này vô cùng ngọt ngào, quay đầu lại nhìn chú rể, đôi giày đen sạch sẽ, âu phục đen ôm gọn dáng thon gọn, cô không nhìn rõ mặt nhưng cảm giác trên khuôn mặt ấy mang theo nụ hạnh phúc, Lộ Nghiên ngây ngất, không muốn chuyển rời ánh mắt, khuôn mặt chú rể dần rõ ràng, cuối cùng là khuôn mặt của Thẩm Nham.
Lộ Nghiên mơ hồ thấy trên tay mình có gì đó rung nhẹ, cảm giác bị làm phiền, cô miễn cưỡng tỉnh dậy từ giấc mơ.
Tối qua điện thoại vẫn cầm trên tay cô đã chìm vào giấc ngủ, trong bóng đêm Lộ Nghiên ấn nút nghe, cô nghiêng người, đặt điện thoại bên tai.
“Ừm…” Lộ Nghiên mơ màng, ngay cả tâm tư mắng người cũng không có.
“Dáng vẻ của em thật có chút thê thảm, lại còn lấy gương làm vũ khí nữa!” Trần Mặc Đông dừng chân trong căn phòng nhỏ, quay đầu liếc mắt nhìn Lộ Nghiên.
“Đây là kính chiếu yêu.” Lộ Nghiên bước nhanh tới trước mặt Trần Mặc Đông, giơ gương lên trước mặt anh, Trần Mặc Đông trốn tránh.
“Rõ ràng em bị dọa chết khiếp, lại còn cầm thứ vô dụng này ra mở cửa, thật không hiểu đây có phải là thứ hữu dũng vô mưu trong truyền thuyết không nữa.” Nói xong, anh tóm lấy tay Lộ Nghiên đang giơ cao, lấy chiếc gương từ trong tay cô, để lên cái giá mây bên cạnh.
Lộ Nghiên rút tay về, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
“Anh dẫn em sang thành phố bên cạnh chơi cùng vài người bạn nữa, nhanh lên.” Trần Mặc Đông quan sát đồ vật trên cái giá mây, sắp xếp bừa bộn, tầng cuối là tạp chí về thực phẩm, làm đẹp, thời trang, nội thất, nhiều nhất là tạp chí về kiến trúc; tầng giữa đặt một bộ sách được gói bởi các loại giấy văn hoa, anh mở một quyển ra, là một cuốn ngôn tình; tầng trên cùng là các loại phụ kiện, có hoa tai, dây chuyền, tất cả đều đặt trên một tấm xốp màu.
Rõ ràng phân loại đồ rất gọn gàng, nhưng đám đồ đó lại không có trật tự, Trần Mặc Đông lắc đầu.
Lộ Nghiên lúc này đang đờ đẫn nhìn mình trong gương, người trong gương căn bản không có dáng vẻ vô cùng thảm như Trần Mặc Đông nói, không phải là tóc rối, mắt thâm quầng, môi khô nứt, ngược lại, có thể do vừa tức giận nên lúc này đôi môi lại hồng lên, có chút hấp dẫn, trừ điều đó ra, mọi thứ đều bình thường, đúng, còn khuôn mặt có chút trắng xanh, đó là vì vừa bị anh hù dọa. Lộ Nghiên vui vẻ hẳn lên.
Lộ Nghiên nhìn vào gương, thả vài sợi tóc ra phía trước, bước nhẹ ra sau lưng Trần Mặc Đông, lúc này Lộ Nghiên vô cùng ngưỡng mộ chính mình đã đặt cái giá mây ở vị trí đó, may mắn sự bố trí hỗn loạn của mình đã khiến anh chú ý, nhưng đúng là dáng vẻ Trần Mặc Đông thật khiến người ta có cảm giác rất an toàn.
“A!” Lúc Lộ Nghiên vỗ vào lưng Trần Mặc Đông, cô không kêu to lắm, vì cách âm căn phòng này không tốt lắm nên cô không muốn ảnh hưởng tới hàng xóm bên cạnh.
Lộ Nghiên nhìn chăm chăm vào nhất cử nhất động của Trần Mặc Đông, cô cảm thấy sẽ có chuyện phấn khích nảy sinh.
Trần Mặc Đông nhanh chóng quay người, ánh mắt có chút kích động, nhưng nhanh chóng khôi phục bình thường.
“Không ngờ em vừa mới tỉnh ngủ mà lại ồn ào như vậy, đúng là cô gái nhỏ đáng yêu.” Hai tay Trần Mặc Đông véo má Lộ Nghiên, giọng nói không che giấu nổi sự buồn.
Véo đến mức đôi môi khô khốc, Lộ Nghiên đau đến mức đánh vào tay anh, cô nghi ngờ đôi môi khô của mình đã nứt ra, kết quả đúng là như vậy. Trần Mặc Đông vô trách nhiệm c