Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Diệp Văn Du
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1858 lượt.
iện bên cạnh Lâm Hướng là Thẩm Tiêu, nhất thời như mở cờ trong bụng.
Lộ Nghiên dùng ánh mắt mờ ám đánh giá hai người đối diện, Thẩm Tiếu thấy vậy liền cảnh cáo.
Lộ Nghiên cảm thấy cách miêu tả của cụm “ý tại ngôn ngoại” rất hay, rõ ràng chữ “ngôn” kia đã được hiểu theo một cách tiêu cực. Lần nói chuyện điện thoại trước, Lộ Nghiên nhất thời cao hứng, cô tưởng tượng câu trả lời của Trần Mặc Đông đơn giản sẽ là phủ nhận quan hệ của hai người, nhưng cô không ngờ hiện tại lại thế này. Nghi vấn của Lộ Nghiên bị Trần Mặc Đông hiểu thành “ý tại ngôn ngoại” nào đó. Cô không hiểu Trần Mặc Đông nghĩ gì mà vặn vẹo suy nghĩ của cô biến thành như vậy, tuy nhiên cô cũng không muốn giải thích với anh. Lộ Nghiên tự mình, trí óc mình có chỗ nào thông minh mà biết tiên đoán sự việc để tự tìm đường lui? Chẳng qua tình huống khi đó khiến một người ngốc nghếch như Lộ Nghiên cũng phải biết thời biết thế, tìm cách bảo toàn chính mình – nhưng cũng chỉ là lúc đó mà thôi.
Bữa ăn rất náo nhiệt. Thẩm Tiếu và Lâm Hướng giống hai oan gia gặp nhau, cãi nhau hết chuyện này đến chuyện khác, Lâm Hướng nói tây thì Thẩm Tiếu kiên quyết nói đông, anh bị cô làm cho tức dựng tóc gáy, cuối cùng phun ra một câu: “Chỉ có đàn bà và tiểu nhân là khó sống với nhau”, sau đó anh lại bị rơi vào trận công kích của Lộ Nghiên và Thẩm Tiếu.
“Em và Trần Mặc Đông vẫn liên lạc với nhau à?” Trên đường đưa Lộ Nghiên về, Lâm Hướng hỏi vậy. Thẩm Tiếu từ ghế phụ cũng quay lại nhìn Lộ Nghiên.
“Không liên lạc nữa.” Cách trả lời hoàn toàn ngược với lúc trước, Lộ Nghiên chỉ nhẹ nhàng trả lời rồi khẽ mỉm .
“Thẩm Tiếu, cậu nhìn đôi tình nhân bên đường kia đi.” Lộ Nghiên chỉ sang bên phải đường.
Hình như hai người đang cãi nhau, người con trai đứng sau cô gái, nắm tay cô gái nhưng bị hất ra, vài lần đều như vậy. Tuy có thể thấy rõ hai người đang giận dỗi, nhưng Lộ Nghiên vẫn cảm giác hai người rất hòa hợp. Sau khi xe chạy qua, không biết tình hình hai người đó thế nào, Lộ Nghiên hơi tiếc vì đã bỏ lỡ một vở kịch lãng mạn.
Lộ Nghiên xuống xe, Lâm Hướng cũng đi theo.
“Lộ Nghiên, công ty của Mặc Đông xảy ra chút chuyện, có lẽ gần đây cậu ấy rất bận.”
“Ừm.” Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Chăm sóc Thẩm Tiếu cho tốt. Nếu không phải Thẩm Nham đã đi rồi thì anh cũng không có cơ hội đâu.” Đây là lần đầu tiên Lộ Nghiên nhắc đến tên Thẩm Nham, nhưng nói ra một cách bình thường như vậy không hề có chút run rẩy, dậy sóng lòng như Lộ Nghiên từng nghĩ.
Lâm Hướng định nói gì đó lại thôi, cuối cùng anh khẽ gật đầu, rồi lái xe đi.
Lúc nhận được điện thoại của Lộ Hi, Lộ Nghiên đang nói chuyện với Triệu Phàm.
Lộ Hi là em trai của Lộ Nghiên, thường xuyên bắt nạt cô, nhưng đó là chuyện trước khi Lộ Hi lên trung học, hiện tại không như vậy. Lộ Hi rất thông minh; tất cả sự hấp dẫn, trọng nghĩa và đẹp trai của một người đàn ông, cậu đều không thiếu, vì thế cậu khá nổi bật trong đám bạn cùng tuổi. Đương nhiên sự nổi bật đó không chỉ bao gồm những mặt tốt mà còn bao gồm cả những mặt xấu. Từ nhỏ cậu đã nghịch ngợm hư hỏng, mà Lộ Nghiên là người thân nên cũng chịu hại nhiều.
“Đồ trẻ con.”
“Sao ngươi lại ngốc thế.”
…
Đó đều là những câu hồi nhỏ Lộ Hi hay nói với Lộ Nghiên.
Hồi học tiểu học, Lộ Nghiên rất còi, lớp ba mới bắt đầu đến trường. Mà một người học lớp ba như cô lại chỉ có vóc dáng bằng những bạn nhỏ học lớp một. Những bạn nhỏ kia cũng có bắt nạt cô, nhưng các thày cô lại thích Lộ Nghiên, nên ở trường vẫn có thể tránh được chuyện đó. Tuy nhiên ở nhà, tên quỉ Lộ Hi lại hay tránh những lúc có bố mẹ mà bắt nạt cô.
Ví dụ cậu ta sẽ lấy hết tiền tiêu vặt của cô; dẫn cô vào nhà vệ sinh nam; cố ý làm vỡ bát rồi vu oan cho cô; hoặc kéo tóc đuôi sam của cô, xé rách quần áo của cô.
Vóc dáng của con trai con gái khi còn nhỏ không khác nhau lắm. Mà Lộ Nghiên hơn Lộ Hi hai tuổi, nhưng có một thời gian chiều cao của họ tương đương nhau, vì thế dù Lộ Nghiên là chị cũng không có lấy một chút ưu thế nào.
Lộ Nghiên cho rằng Lộ Hi vẫn luôn coi cô là “em gái” để bắt nạt, nhưng đến năm cuối cấp hai, Lộ Hi dường như đã xa cách Lộ Nghiên đi nhiều. Khi đó Lộ Nghiên học lớp mười một, bên cạnh cô có thêm bạn bè, nhưng Lộ Hi cũng không nói gì. Hai người đều dựa vào thứ tình cảm nhỏ bé đó trải qua thời thanh xuân của mình. Đến khi Lộ Nghiên học năm ba đại học, Lộ Hi dùng hết số tiền làm thêm trong kỳ nghỉ mua một con búp bê cho Lộ Nghiên. Sự ngại ngùng của hai người vỡ tan, trải qua mười mấy năm hai người mới đem mối quan hệ chị em trở lại đúng vị trí.
Ở thành phố S, mỗi tuần Lộ Nghiên đều gọi điện cho bố mẹ hai lần, lúc ngắn lúc dài, chưa hề đứt đoạn.
Đôi khi cô và Lộ Hi cũng gọi điện cho nhau, nhưng đã gọi là nấu cháo điện thoại. Thường là buổi tối mới nói chuyện, gọi điện ban ngày thế này thì đây mới là lần đầu.
“Lộ Nghiên, bố ốm rồi, chị xin nghỉ phép về đi.” Lộ Hi thẳng thắn nói ra nguyên nhân gọi điện, giọng nói hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Lộ Nghiên xác nhận lại lần nữa, đến khi nhận được đáp án như cũ, cô không biết nên nói tiếp thế nào, nên hỏi bệnh gì hay