Tác giả: Diệp Văn Du
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.
ăn nhiều vào.” Đó là lời của chồng cô.
“Cháu bây giờ không chăm sóc mình cẩn thận thì sau này sẽ chịu khổ đấy, ăn nhiều chút đi.” Đó là lời của cô, Lộ Nghiên không hiểu rõ ý tứ của câu nói này.
“Em không cần giả vờ nhã nhặn đâu, mau ăn đi.” Câu nói này của Trần Mặc Đông khiến Lộ Nghiên tức giận nhưng cũng không dám nói gì.
Sau bữa trưa, bốn người ngồi trong phòng khách nói chuyện một lúc, sau đó Trần Mặc Đông và Lộ Nghiên cùng rời đi.
“Trần Mặc Đông, anh đã hỏi ý kiến em chưa mà mang em đến đây?”
“Anh không bắt em vào, là tự em vào đấy chứ, không phải sao?”
“Anh có thể rộng lượng chút không, không phải chỉ hôm nay em mới không theo ý anh sao? Lúc nào anh cũng như vậy.”
“Rất lâu rồi anh không còn ước vọng nữa, thế nên chi bằng để tự nguyện đi.”
“Đồ quỉ hẹp hòi.”
Đi ngang qua trạm xe điện ngầm, Lộ Nghiên bảo dừng xe nhưng Trần Mặc Đông không để ý, đưa thẳng cô về nhà.
Sau khi dừng xe, Lộ Nghiên không nói gì mà xuống xe. Cuối cùng hai người tạm biệt nhau trong buồn bã.
Bụi Trần Lắng Đọng
Sắp hết năm, Lộ Nghiên và Lộ Hi đi chợ mua quà cho bố mẹ. Hai người nhìn tràn trề sức trẻ, cả hai đều mặc áo có mũ giống nhau, chợt nhìn giống một đôi tình nhân sinh viên. Hai người còn cố ý đến gian hàng chuyên bán áo khoác có mũ đôi, chỉ là hai người không mua cùng màu, Lộ Nghiên mua màu hồng, Lộ Hi như thường, vẫn chọn màu xanh. Nếu Lộ Nghiên mua màu đen, Lộ Hi sẽ mua màu trắng, tương phản nhau. Nói chung hai người này càng lớn càng vô vị.
Hai người ăn đồ ăn nhanh ở chợ. Sau đó họ tính toán đi mua cho mẹ một chiếc áo lông cừu, vì thế lại cùng nhau đi vào trong chợ.
Dây giày của Lộ Nghiên bị tuột, cô bèn đưa đồ uống và chiếc áo lông trên tay cho Lộ Hi, sau đó ngồi xổm xuống buộc dây giày, lúc đứng dậy quả nhiên thấy Lộ Hi đang uống đồ của mình.
“Chị nói cho em biết, chị có bệnh truyền nhiễm đấy.”
“Thì ra là anh Trần, tôi là Lộ Hi.” Lộ Hi vừa kéo Lộ Nghiên lại, thiếu chút nữa khiến cô ngã nhào, bị cô hung hăng lườm một trận.
Lộ Nghiên nhất thời ngạc nhiên, cô Ngải này sao lại thẳng thắn thế, cô còn chưa rõ lời nói kia là khen hay chê thì tên tiểu tử thối Lộ Hi không hiểu sao lại kỳ quặc như vậy. Cô ngẩng đầu thấy khóe miệng Trần Mặc Đông vẫn chưa thu hồi nụ cười, dưới ánh mặt trời, má lúm đồng tiên bên trái càng thêm sâu, càng lộ rõ dáng vẻ ngây ngô hơn trẻ con.
Bốn người nói chuyện một lúc, hai người Lộ Hi và Ngải Mạt biết điều bỏ đi, còn lại Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông đứng nhìn nhau.
Trần Mặc Đông vẫn nắm tay Lộ Nghiên, tay anh khô ráo mà ấm áp, dưới góc độ y dược người có ngũ quan điều hòa là biểu hiện của khỏe mạnh.
Lộ Nghiên dừng bước, Trần Mặc Đông quay người nhìn cô.
“Em lại không thích ở cùng anh?” Trần Mặc Đông đợi một lúc không thấy Lộ Nghiên lên tiếng, vì thế anh bèn mở miệng.
“Anh nghiêm túc sao?” Lộ Nghiên mơ hồ hỏi.
“Em nói xem, anh cho rằng người thông minh như em sẽ hiểu.”
“Anh có thể thẳng thắn trả lời câu hỏi của em không?”
“Phải.”
“Haiz, thật tiếc thay cho anh, quá là không có mắt nhìn.” Trên miệng cô là một câu tiếc hận, nhưng kèm theo lại là một nụ cười, hiện rõ vẻ không thành thật.
Lần chia tay không vui trước, trước khi Lộ Nghiên xuống xe, Trần Mặc Đông nói: “Trong mắt em, anh là loại người nào? Anh muốn tìm nhân tình thì ít nhất cũng phải tìm người có tố chất cao một chút chứ.” Tuy đó là một câu khó nghe, nhưng nó lại khiến Lộ Nghiên buông xuôi được sự lo lắng thấp thỏm. Cô tin chắc Trần Mặc Đông không phải người như vậy.
Từ lúc xác định chắc chắn tình cảm ở chợ, cuộc sống vẫn diễn ra như cũ, không êm dịu, không mãnh liệt, chỉ có sự náo nhiệt vui vẻ.
Bố mẹ Lộ Nghiên đều là giáo viên, sống với nhau một đời, hai người đều tôn trọng nhau, chưa bao giờ xấu hổ vì nhau. Lộ Nghiên để ý những đôi tình nhân quanh mình, Thẩm Tiếu và Lâm Hướng, Lỗ Mạn và Cố Dịch Hiên, còn có cô và oan gia Trần Mặc Đông, vì sao cứ gặp mặt là cãi nhau.
Trước kia cô nghĩ mình và Thẩm Nham sẽ cả đời bên nhau, giống như bố mẹ cô vậy, hai người ở cạnh nhau rất ít khi cãi nhau, chỉ thỉnh thoảng mâu thuẫn, nhưng sẽ hòa giải rất nhanh, thường là Thẩm Nham chỉ nói một câu nhẹ nhàng, Lộ Nghiên lập tức sẽ bình thường lại, sau đó cô sẽ kiểm điểm bản thân sâu sắc, hơn nữa còn chọc ghẹo để Thẩm Nham vui vẻ, cuối cùng cũng không rõ người nào đã nhận sai trước.
Mà việc Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông ở bên nhau hoàn không nằm trong tầm kiểm soát của Lộ Nghiên, thường là khiến lòng cô bối rối rất lâu, trong khi Trần Mặc Đông lúc nào cũng rất bình tĩnh.
Buổi tối hai người đi ăn ở một quán ăn có phòng ăn riêng, bà chủ quán là một người Tứ Xuyên gốc, đồ ăn đều là món cay Tứ Xuyên. Quán ăn này rất giống phòng khách trong nhà, cách bố trí phòng theo lối cổ xưa và sự phóng khoáng của món ăn Tứ Xuyên có chút không hợp lắm, nhưng trên tường, cửa sổ đều treo những dây thắt màu đỏ, dễ thấy trên những chiếc tua rua là một quả ớt nhỏ màu đỏ, bà chủ mỗi ngày chỉ phục vụ một bàn, chưa từng phá