Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Tác giả: Diệp Văn Du

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

ỉnh răng, một thời gian dài hai người không thực hiện nghĩa vụ vợ chồng. Ngay cả việc giở thủ đoạn để lừa quấn quít với Lộ Nghiên của Trần Mặc Đông cũng mất rất nhiều thời gian.
Sau cơn “bốc cháy” của hai người, Trần Mặc Đông dường như vẫn chưa được thỏa mãn.
“Ngày mai nhất định phải đi tháo cái này ra, lúc hôn quá vướng víu.”
“Em quyết định không tháo nữa.”
“Phải tháo.”
“Không tháo.”
“Phải tháo.”
“Không.”

Ngày hôm sau, Lộ Nghiên lấy lý do công việc để từ chối Trần Mặc Đông chuyện tháo niềng răng. Nhưng đến cuối tuần, cô vẫn bị Trần Mặc Đông cưỡng ép lôi đi bệnh viện, tất cả đều như mong muốn của Trần Mặc Đông. Thực ra sau khi tháo niềng răng, cơn đau của Lộ Nghiên đã giảm đi rất nhiều. Sau một tuần, cơ bản Lộ Nghiên đã thích ứng với việc đeo niềng răng, nhưng chung qui việc cơ thể có thêm một vật thể gò bó đúng là không dễ chịu. Vì thế Lộ Nghiên biểu hiện là thuận theo sự áp đặt của Trần Mặc Đông, nhưng thực tế cũng là để chính mình được thoải mái.
Chuyện tháo niềng răng cũng gây ra những lời phê phán, chủ yếu là từ Nguyễn Minh Ngữ. Nội dung cũng giống như khi cô mới đeo niềng răng, ý chỉ Lộ Nghiên thích giày vò mình, không biết trân trọng tiền bạc, rồi là cậu con rể ưu tú của bà đã chiều hư con gái bà. Trong khi đó, đồng nghiệp không còn quan tâm như trước nữa, có thể họ không nhận ra, mà cũng có thể là trong tình cảnh thế này việc trêu chọc sẽ thể hiện rõ sự châm biếm. Trong đạo lý sinh tồn, con người yên ổn vô sự sống với nhau là tốt nhất, vì thế mọi người cũng bàng quan với những chuyện thế này.
Sau khi tháo được bộ niềng răng kia, Trần Mặc Đông đương nhiên rất vui vẻ, tuy rằng vẻ mặt của anh vẫn lạnh nhạt như cũ. Còn Lộ Nghiên, sau khi loại trừ được cơn đau, cô khôi phục cuộc sống thường nhật, ăn cơm tắm giặt đúng giờ, đáp ứng được sự cao hứng đột ngột của Trần Mặc Đông, mỗi tối còn có thể làm công cụ làm ấm giường rất đạt tiêu chuẩn.
Sau chuyện này, Trần Mặc Đông đã nghiêm túc nói với Lộ Nghiên: “Sau này đừng tự giày vò cơ thể mình như thế.” Khẩu khí của Trần Mặc Đông lộ ra sự quan tâm, nhưng Lộ Nghiên lại đoán xuyên tạc ý tứ của anh.
“Như thế thì em sẽ mất đi công dụng làm vợ, có phải anh đang nghĩ như vậy không?”
“Vẫn là em hiểu anh.” Trần Mặc Đông thản nhiên trả lời.
Lộ Nghiên tức giận cắn ngực Trần Mặc Đông. Lúc này cô cảm nhận sâu sắc được việc có một hàm răng thoải mái rất quan trọng, như vậy có thể tùy ý phát huy công dụng vốn có của nó.






Gợn Sóng
Ngày Lộ Nghiên đến phỏng vấn ở Grand Capital, người bên bộ phận nhân sự kiểm tra sơ yếu lý lịch và vị trí ứng tuyển của cô. Do trước đây cô từng có kinh nghiệm làm việc ở Hyatt nên có thể tiếp tục làm việc công việc đó tại Grand Capital, thậm chí còn có thể ứng tuyển vào vị trí trợ lý, vì nhân viên của vị trí đó đột ngột từ chức nên chức vụ đang bị bỏ trống.
Lộ Nghiên do dự rất lâu, mãi đến lần phỏng vấn sau đó phòng nhân sự đã tuyển dụng được người khác.
Lúc mới bắt đầu công việc, tâm tư của Lộ Nghiên không thoải mái. Sếp trực tiếp của cô là một người đàn ông sắp bước vào độ tuổi trung niên, bằng cấp nổi trội, năng lực nổi trội, kinh nghiệm nổi trội, đã làm việc tại Grand Capital tám năm. Lộ Nghiên từng bóng gió hỏi Trần Mặc Đông một chút chuyện của anh ta, Trần Mặc Đông có vẻ rất tôn trọng bậc đàn anh này. Để tiếp nhận Grand Capital, anh đều đến thực tập ở mỗi bộ phận hai tháng, lúc đến làm việc ở bộ phận này, anh học được rất nhiều điều từ con người ấy. Trần Mặc Đông nói với Lộ Nghiên rằng sếp Chương Tính của cô là một con người rất có chí tiến thủ và có năng lực.
“Vậy anh nói xem em có phải là người có chí tiến thủ không?” Lộ Nghiên nằm trên ngực Trần Mặc Đông, vì có “người bạn nhỏ” (người bạn hàng tháng của con gái) làm lá chắn nên cô không kiêng nể gì, ác ý khiêu khích tính chịu đựng của Trần Mặc Đông.
Lộ Nghiên theo Trần Mặc Đông quay về phòng làm việc của anh, hôm nay bất luận thế nào, cô cũng bắt buộc phải ngồi xe Trần Mặc Đông về nhà.
“Em đã lớn thế này mà sao vẫn hấp tấp vậy? Đúng là không nên khen ngợi khả năng làm việc của em.”
“Chuyện này là ngoài ý muốn mà. Hơn nữa, nó cũng không liên quan gì đến năng lực cả.”
“Em bình tĩnh hơn lần trước nhiều đấy, ít nhất vẫn còn chưa khóc.”
“Nước mắt ở trong mắt, vẫn chưa chảy ra đấy.”
“Tốt nhất là em tiêu diệt chúng ngay từ trong mắt luôn đi.”
“Trần Mặc Đông, anh đúng là đồ đáng ghét vô cùng. Em khóc đấy, thì sao nào? Nếu anh chê em hay khóc thì đi tìm người nào không hay khóc ấy.”
“Có phải em chán ngấy những ngày bình yên của chúng ta không?”
“Đúng.”
Lộ Nghiên không biết cơn tức giận từ đâu tới, rõ ràng trước đây cũng như vậy, nhưng ngày hôm nay cô thực sự rất ghét dáng vẻ điềm đạm xa cách của Trần Mặc Đông.
Tiêu Mông gõ cửa bước vào, trong ánh mắt dường như có chút kinh ngạc.
“Trần tổng, hội nghị vẫn tiếp tục hay lùi lại ngày mai?”
“Tiếp tục.”
Phòng làm việc chỉ còn một mình Lộ Nghiên, cô cũng dần dần bình tĩnh lại.