Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Nhã Mông

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1172 lượt.

ùng nông thôn chuyển đến đây, cô đã mang theo chiếc va ly du lịch đó. Khi ấy, cô từng nói với anh rằng:
- Nếu có một ngày, em cảm thấy chán chường và mệt mỏi với cuộc sống này, em sẽ đem nó đi lang thang.
Anh còn nhớ lúc đó, anh đã hỏi lại cô:
- Nếu có một ngày bỗng nhiên anh không thấy nó nữa có phải anh cũng sẽ không tìm thấy em nữa đúng không?
Cô lặng lẽ gặt đầu nói:
- Nếu như em đã chán chường, mệt mỏi với mọi thứ anh cũng đừng tìm em làm gì.
Anh véo tai cô mà nói:
- Em đừng có mơ. Bố mẹ không ở bên chúng ta, anh có nghĩa vụ chăm sóc em. Dù em có chạy đến nơi chân trời góc bể thì anh cũng sẽ lôi em về.
Bây giờ, cô đã đi thật, đúng như lời cô đã nói lúc đó, ngoài chiếc va ly du lịch nhỏ màu đỏ ra, cô không hề đem theo bất cứ thứ gì. Những hiểu nhầm của anh đã khiến cô thật sự chán chường, mệt mỏi với cuộc sống này. Anh xót xa ân hận nghĩ lại.
Anh đến Công ty quảng cáo JS tìm Đặng Bành hỏi anh ta:
- Bối Nhĩ có đến đây tìm anh không?
- Có chuyện gì thế? - Anh ta hỏi.
- Tôi hỏi anh, nó có đến tìm anh không? - Lý Bối Lỗi gần như xông đến quát vào mặt anh ta.
Hai nhân viên bảo vệ đi đến trước mặt, họ hỏi:
- Phó tổng giám đốc Đặng, anh có cần chúng tôi giúp gì không ạ?
- Không cần đâu. Vị này là bạn tôi. Hai anh đi lo việc của các anh đi. - Đặng Bành nói năng thân thiện.
- Tối qua, cô ấy có gọi điện cho tôi. - Anh quay đầu lại nói với Lý Bối Lỗi. - Khi đó tôi đang họp, chúng tôi chỉ mới nói chuyện với nhau được hai câu thì gác điện thoại. Khi họp xong, tôi gọi lại nhưng cô ấy đã tắt máy.
- Bối Nhĩ không giống những người con gái luôn ở bên cạnh anh. Anh tránh xa nó một chút. - Lý Bối Lỗi nhắc nhở.
- Tôi yêu cô ấy thật lòng. Tôi không hề muốn làm tổn thương cô ấy. - Đặng Bành giải thích.
- Anh không yêu nó mà anh chỉ yêu thể diện của mình. - Lý Bối Lỗi giận dữ nói. - Cho dù thế nào, Bối Nhĩ cũng không thể chịu được bất kỳ tổn thương nào. Anh có gia đình của anh, xin hãy tránh xa nó ra.
- Anh có thành kiến với tôi.
- Tôi vốn không có hứng thú tìm hiểu xem rốt cuộc anh là người như thế nào. Tôi chỉ quan tâm đến em gái tôi thôi. Tôi không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương nó. Ai muốn làm tổn thương nó, tôi sẽ liều mạng với kẻ đó.
- Rốt cuộc Bối Nhĩ làm sao vậy? - Đặng Bành hết kiên nhẫn hỏi anh.
- Chẳng liên quan gì đến anh. - Anh xoay người bước về phía thang máy.
Ðặng Bành đuổi theo, Lý Bối Lỗi quay lại quát:
- Anh đứng lại. Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện ở nhà tôi nữa.
- Anh vốn không để ý đến những cảm nhận của cô ấy. Anh vốn không hiểu rốt cuộc Bối Nhĩ cần gì.
- Anh càng không hiểu đâu.
Cửa thang máy phát ra tiếng “tinh tinh”, tâm trạng của anj cũng sụp xứng như cơ thể anh. Anh luôn chọ rằng không có ai hiểu Bối Nhĩ bằng anh nhưng hôm nay, anh đã để mất cô rồi.
Lý Bối Nhĩ ngồi co ro trên chếc ghế dài ở bến tàu điện ngầm, thẫn thờ nhìn những đoàn tàu lao nhanh về phía trước, bóng người trong các toa tàu vụt qua trước mặt cô. Hồi cô còn rất nhỏ, cô từng mơ ước mình được ngồi trong một toa tàu rộng và trở thành một thành viên của nhóm người lang thang trong đó. Khi ấy, cô và anh Lý Bối Lỗi đang sống ở nhà bà nội. Lần đầu tiên gặp anh em họ, người hàng xóm có hỏi:
- Lớn lên, các cháu muốn làm gì?
- Cháu muốn trở thành một nhạc sĩ dương cầm. - Anh Lý Bối Lỗi ngẩng đầu lên đáp.
- Cháu muốn đi lang thang. - Lý Bối Nhĩ cúi đầu nhìn xuống chân mình nói.
Người hàng xóm và bà nội của họ đều ngỡ ngàng, sao một bé gái năm tuổi lại có thể nói ra những điều như vậy chứ.
Ngày sinh nhật tròn năm tuổi, mẹ cô đã tặng cho cô cuốn Tam Mao lưu lạc ký. Mỗi tối, trước khi đi ngủ, cô đều tựa vào mẹ và nghe mẹ đọc một câu chuyện trong đó. Bối Nhĩ biết Tam Mao, biết cậu bé lang thang khổ sở không nơi nương tựa từ khi đó. Cậu ấy còn nhỏ như vậy mà đã phải chịu đựng một cuộc sống khốn khổ, nhưng cậu ấy vẫn dựa vào ý chí ngoan cường của bản thân, vẫn không từ bỏ dũng khí sống của mình.
Ngày bố mẹ đưa cô đến nhà bà nội, cô đã từng cho rằng mình đã biến thành Tam Mao cô đơn không ai yêu thương. Cô không thể đối diện với tình yêu mà bà nội dành cho anh Lý Bối Lỗi, cô càng không thể chấp nhận việc mình bị coi thường. Cô muốn rời khỏi nơi đó, đi lang thang một mình. Cô đã từng thử bỏ nhà đi năm cô năm tuổi nhưng cô chẳng biết đi đâu. Cuối cùng, cô đã trốn vào nhà kho nhỏ phía sau nhà bà nội. Cô mãi không thể nào quên ngày hôm đó. Cô trốn trong nhà kho đưng vô số đồ đạc linh tinh, gió lạnh luồn qua khung cửa sổ chưa đóng thổi vào mặt cô. Cô kiễng chân, cố bám vào tường, rướn người lên để đóng của sổ nhưng mảnh vôi phía trên bờ rơi đầy lên đầu cô. Cô sợ hãi ngồi sụp xuống nền xi măng. Hai đầu gối cô đều bị trầy xước. Cô dùng đôi bàn tay nhỏ bé lấm lem của mình để bịt vết thương đang chảy máu. Nỗi sợ khủng khiếp và cảm giác cô đơn dần dần xâm chiếm cả con người cô. Cuối cùng, anh Lý Bối Lỗi đã tìm thấy và cõng cô ra khỏi nhà kho đáng sợ đó. Cũng từ đấy, cô từ bỏ ý định bỏ nhà ra đi. Anh Lý Bối Lỗi đã hy sinh mọi thứ để cô có niềm tin và