Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em

Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em

Tác giả: Cầm Trúc

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1039 lượt.

giám đốc ở sát bên cạnh. Văn phòng của tổng giám đốc chỉ cách bàn thư kí bởi một tấm kính thủy tinh lớn, nhưng luôn có rèm che ngăn cách nên không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì cả. Cô giữ điện thoại ở bả vai và áp sát vào tai, rất nhanh tìm thấy giấy bút chuẩn bị viết gì đó. Cô khẽ nói “Anh muốn ăn gì?”
Lục Tử Ngân cười cười “Chỉ cần không phải là mì ăn liền.” Cô sững người lại một chút, anh ấy chắc còn ghi hận cô chuyện đó đây mà? Cô chép miệng “ Chúng ta ăn hambuger đi.” Cô cố ý muốn trêu trọc anh, cô biết rõ anh ở Mĩ đã lâu nên sẽ rất ghét món đó. Lục Tử Ngân thì thầm “Nếu không hợp khẩu vị thì em nên chuẩn bị tinh thần để bị ăn là vừa.” Tốt lắm, thật quá đáng mà, cô yếu ớt kháng nghị “Chúng ta ăn đồ ăn Trung Quốc nha.” Anh bỗng dưng nở nụ cười, thật lạ là anh có thể cười vì chuyện này. Anh nói “Đồ ăn Trung Quốc anh đã chuẩn bị tốt rồi, việc này em không cần phải lo nữa. Em chỉ cần đến văn phòng anh thật đúng giờ là được.”
Nhìn về phía tấm kính vang lên tiếng động nhẹ vài cái. Tân Hạ Noãn nghiêng đầu quay người liền thấy tấm màn dần hé ra, anh đang cầm di động giọng nói điềm đạm, ánh mắt nồng nàn nhìn cô, mặt đối mặt với cô lên tiếng “Muốn anh mang tấm màn bỏ đi? Nếu em có nhớ anh, quay đầu là có thể nhìn thấy rồi.”
Cô nhìn anh cười xấu xa, tỏ vẻ bình tĩnh, cao giọng nói “Cũng tốt, vừa lúc em cũng nghĩ có nên giám sát xem anh có ngoại tình hay không.”
“. . . . . .” Tân Hạ Noãn khóc không ra nước mắt, mẹ cô gấp đến nỗi muốn đá cô ra ngoài, trước kia mỗi ngày đều lo sợ cô không có ai rước đi. Hiện giờ đã có người rước, tiện thể liền nhanh đem cô đá đi luôn.”
Anh buông cô ra, nhìn xem đồng hồ “Người giao thức ăn nhanh sắp đến, tranh thủ thời gian chúng ta làm chút việc gì đó đi.”
Tân Hạ Noãn chớp mắt, “Làm gì cơ?” “Vào trong sẽ biết.”
Tân Hạ Noãn cảm thấy Lục Tử Ngân quả thật ăn no nên rỗi việc nhàm chán đây mà. Cái gọi là làm việc khác chính là nhìn anh tháo bỏ tấm màn. Cô ngồi yên lặng ở sofa, ngẩng đầu nhìn xung quanh, quả thực là rất nhàm chán.
Sau khi làm xong, anh đem tấm rèm bị lấy xuống ném đến trên người cô. “Thích không?!.” Cô nói “ Anh không cần phải làm như vậy.”
Cô vốn là nguời phụ nữ rất tẻ nhạt, so với những cô gái khác dù thỉnh thoảng cô không có việc để làm, cô cũng chỉ lựa chọn lặng lẽ ở một mình lại không nghĩ tìm đến Lục Tử Ngân. Lục Tử Ngân không mở lời, cô đương nhiên cũng chỉ im lặng chờ đợi. Vừa lúc điện thoại vang lên, Lục Tử Ngân nghe được vài câu liền cúp máy. Anh dịu dàng nói: “Quên nói cho em biết, buổi tối anh phải đến nhà em ăn cơm.”
Cô đang ngồi trên sofa vân vê tấm màn, nghe xong những lời này mặt cúi gầm xuống, lâu sau cô ngẩng đầu nhìn anh hỏi “Vì sao?” “Mẹ vợ mời anh đến ăn cơm, được chưa?” Anh có vẻ hơi bất mãn. Cô không buồn trả lời.
Vừa rồi là điện thoại từ quán ăn, chưa đến ba phút thức ăn đã được đưa đến. Nhìn trên bàn đầy đồ ăn, cô liếc mắt một cái đã thấy một chén nhỏ đậu hũ trứng. Từ khi còn nhỏ, đậu hũ trứng đã là món ăn cô thích nhất. Nếu anh muốn hối lộ cô làm giúp anh bài tập, anh sẽ mua cho cô món này. Trước kia một phần đậu hũ trứng có giá bằng tiền tiêu vặt một ngày của anh, dường như mỗi ngày anh đều mua món này cho cô. Khoảng thời gian đó cũng là khoảng thời gian cô rất béo. Sau đó, cái gì cũng đều không có, Tân Hạ Noãn không cần anh mua đậu hủ trứng để hối lộ, là do cô tự nguyện vô tư giúp anh làm bài tập. Tiền tiêu vặt của Lục Tử Ngân không có cơ hội được dùng đến, cuối cùng lại được dùng cho các nữ sinh khác.
Đậu hũ trứng là món ăn ngọt cô thích nhất, cô nhìn chằm chằm chén đậu hũ trứng kia thật lâu. Anh đưa nó cho cô. Cô không đón lấy mà lại cười nhạt “Anh còn nhớ rõ em rất thích ăn đậu hũ trứng?”
Anh nhếch miệng nói “Bây giờ em không thích nữa sao?” “Đương nhiên là thích. Chỉ là…” Cô nhận lấy rồi mở ra, xúc lấy một thìa đưa lên miệng “Không thích như trước kia thôi.”
Thời gian thật sự là thứ tốt nhất để xóa nhòa mọi thứ sao? Cô cười khổ trong lòng. Cô không cần Lục Tử Ngân phải hối lộ, cho tới tận bây giờ Lục Tử Ngân cũng chưa lần nào mua lại món ăn này cho cô, mà chính cô bất tri bất giác cũng không muốn ăn món này nữa, nhiều năm như vậy đây là lần đầu tiên cô dùng lại món này. Một loại hương vị quen thuộc đánh sâu vào trong lòng cô, tâm sự bất an ở tận đáy lòng bỗng nhiên trỗi dậy trong cô.
Cảm giác này là thật. Cô vẫn cho rằng chính mình có thể đối mặt thẳng thắn với anh, nhưng chỉ cần chạm nhẹ vào quá khứ, những tình cảm chân thành của cô dành cho anh trước đây không thể quay trở lại nữa, tình cảm năm đó của cô vô cùng đơn thuần, trong lòng chỉ nghĩ đến người mình thích, bây giờ cô phát hiện ra một điều, cô yêu anh, nhưng không thể hoàn toàn tin tưởng anh. Cho dù cô có trở thành vợ anh.
Cha cô đã nói rất đúng, cô vẫn rất ngang bướng, khó mà thay đổi chủ ý.
Sắc mặt anh không đổi, anh ngồi im lặng ở ghế. Anh vừa ăn vừa nói “Như vậy về sau mỗi ngày anh sẽ thường mua đậu hũ trứng cho em.”
Cô ngồi xuống, nhìn anh một cách kì lạ. “Ăn đi, vẫn thích như trước kia, đúng không?”
Khuôn mặt cô nhợt nhạ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t