Tác giả: Cầm Trúc
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1014 lượt.
Mẹ Tân ngồi xuống cạnh con, nói, “Tử Noãn, con cũng trưởng thành rồi, nếu Liễu Tu không cần con, mẹ tìm người khác cho con?”
Đây là lần thứ n mẹ Tân nói chuyện này. Lúc trước Tân Hạ Noãn còn có Liêu Tu, mẹ Tân thường nói, “Còn cùng Liêu Tu không thích hợp, nhà nó theo nghiệp kinh doanh, bọn họ lo cho sự nghiệp, luôn mong vào sự trợ giúp và tài cán của người vợ, chúng ta thì chỉ mong một người môn đăng hộ đối.”
Khi đó Tân Hạ Noãn mặc kệ, chỉ cảm thấy đó không phải là điều tất yếu.
Hiện giờ, mẹ Tân không có ai cản lời, nói thẳng ý. Tân Hạ Noãn đang đánh trứng nấu với tôm, một bên gắp tôm, một bên trả lời, “Mẹ lại ngắm được con trai nhà ai thế?”
“Con trai của Khương tham mưu, chính là đứa trước đây thường hỏi bài tập toán con.”
Tân Hạ Noãn suy nghĩ, trong trí nhớ hiện lên hình ảnh một cậu bé, làn da ngăm đen, khi cười lộ ra răng khểnh. Bất quá … Nhưng thật lạ, mẹ Tân thập phần là chú trọng vào vẻ bề ngoài, như thế nào lại nhắm cậu bé da ngăm đen kia?
Tân Hạ Noãn hồ nghi nhìn mẹ, bất giác nghi ngờ cậu bé da ngăm đen trong trí nhớ, mẹ Tân khoát tay áo “Khương Tân Bác năm nay vừa chuyển cấp, ở viện kiểm sát làm tới kiểm sát trưởng rồi, cũng không tồi.”
Quả nhiên là Khương Tân Bác. Tân Hạ Noãn không khỏi tối sầm mặt, quay về phía lò vi sóng vừa kêu “đinh” một tiếng, “Con đi lấy đồ ăn.”
Mẹ Tân ở sau lưng thì thầm “Tử Noãn, con gái có thì, con hiện tại đã 26, nếu không ưng ý ai, thì để người ta tìm hiểu mình chứ.” Mẹ Tân khi sinh Tân Hạ Noãn chỉ mới 20 tuổi, xã hội thời nay sao lại có thể chậm kết hôn được như vậy?
Tân Hạ Noãn mang đồ ăn ra, mang cơm ra, bắt đầu ngồi ăn. Mẹ Tân thấy Tân Hạ Noãn thái độ dửng dưng, ảo não “Con vẫn còn thích Lục Tử Ngân?”
Tân Hạ Noãn dừng một chút, chiếc đũa gắp cơm dừng ở ngang miệng. Cô sửng sốt, tiếp tục ăn “Mẹ, nếu con vẫn thích anh Tử Ngân, con sẽ không quen với Liêu Tu.”
Mẹ Tân xới cơm vào bát mình “Nó đã về rồi.”
“Vâng, đã thấy.” Tân Hạ Noãn nói, lòng có chút không yên.
Mẹ Tân sửng sốt, thả bát cơm xuống bàn, “Các con đã chạm mặt nói chuyện?”
“Không đâu, con chỉ thoáng thấy anh ấy mà thôi. Anh ấy thay đổi không ít.” Trong ấn tượng của Tân Hạ Noãn, Lục Tử Ngân căn bản không giống lúc này, anh không bao giờ mặc âu phục, áo sơ mi luôn sắn tay áo thật cao, thích ăn kẹo cao su, hơn nữa thường ăn giúm cô, nói cô ăn ít để mặt gầy bớt, mặt cô hơi béo. Anh luôn cà lơ cà phất, bài tập luôn nhờ cô làm giúp. Anh rõ ràng học hơn cô 2 lớp, cô sao có thể làm giúp?
Không phải vì anh, cô đã không cất công đọc sách, học tập siêng năng vượt cả cấp học hiện tại của cô. Bạn bè của Lục Tử Ngân đều hâm mộ anh, khen anh thật là tốt số, anh liền nắm bả vai cô, xoa đầu cô, cười ngọt ngào “Tớ thích nhất là em gái, ai cũng không cho.”
Đúng vậy, cô chính là em gái của anh. Anh là chàng trai đầu tiên cô để ý, nhưng vào thời điểm cô chuẩn bị dũng khí để thổ lộ, vào sinh nhật mười ba của cô, anh trước mặt mọi người lại muốn cùng cô kết bái huynh muội. Cô biết, đời này, anh luôn xem cô như một đứa em gái.
“Tử Noãn, hay chúng ta đánh tiếng với Lục gia, dù thế nào, chú Lục luôn là người rõ con nhất.”
Chú Lục tức là ba của Lục Tử Ngân. Lục tham mưu thật hy vọng có một cô con gái, nhưng lại chỉ có một đứa con trai, Tân gia và Lục gia có quan hệ tốt, Tân Hạ Noãn lại được ông rất yêu thích. Sau khi biết Lục Tử Ngân cùng cô kết bái, ông rõ ràng rất phật lòng, đành ngậm ngùi nhận cô làm con gái nuôi.
Tân Hạ Noãn vừa ăn cơm, bình tĩnh nói “Tốt thôi, không việc gì.”
Dù gì cũng không có gì. Xem như cô là em gái gặp lại anh trai lâu ngày không thấy, từ xa mới trở về.
Nhà Tân Hạ Noãn cùng nhà Lục Tử Ngân chuyển nhà ba lần, đều vẫn là hàng xóm của nhau. Tân Hạ Noãn thật đôi khi muốn thay đổi cái nghịch cảnh aày. Nhưng mà vô luận cô mong muốn thế nào, chỉ cần ba Tân Hạ Noãn vẫn còn trong quân đội, nhà cô nhất định ở tại quân khu A, là hàng xóm của lục gia.
Tân Hạ Noãn không phải là không muốn dọn ra ngoài ở , nhưng lại ngại ba nghiêm khắc, cô chỉ đành từ bỏ ý nghĩ này. Cô không phải là con trai, lại là con gái chưa xuất giá, nên tốt nhất là ở tại trong nhà, giữ khoảng cách với đô thị phù phiếm. Cô biết ba vì muốn tốt cho cô, nên cô cũng không phản kháng , an bổn phận trong nhà.
Mẹ Tần gõ của Lục gia, mở của chính là bảo aẫu của Lục gia, dì Trương. Hiền nhiên mẹ Tân là khách quen của Lục G Iao, dì Trương vừa thấy mẹ Tân, vội vàng chào đón, tủm tỉm cười:” Vừa rồi bà chủ còn định cho tôi đi gọi chị đấy”.
Mẹ Tần đem kẻ không đượct ự nhiên THN đẩy lên trước, dắt cô vào trong nhà. THN có chút chần hcừ, đi vào trong phòng, nhìn quanh. Kỳ thực Lục gia có thể tính là người nhà THN, cứ hai ba ngày lại ghé một lần. Nhưng mà hiện giờ trong phòng có một người khiến cô phải câu nệ.
Mẹ Tần đến gần THN, nhở giọng nói thấm “Đừng quên con đã đồng ý cái gì với mẹ”.
THN nghĩ lại, cô cần gì phải khẩn trương như vậy, cô với anh giống như lời vợ chồng bác Lưu nói, là anh em, không thể vì lâu không gặp mà