Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1476 lượt.

ô, chỉ là việc ngoài ý muốn do say rượu, nhưng cô lợi dụng cơ hội ấy để làm tổn thương anh! Sau việc đó, anh thấy cô viết một câu, “Cậu thấy không? Trong mắt anh ấy chỉ còn lại hận thù, cậu có thể yên tâm.” Yên tâm? Một người đã chết thì có gì mà yên tâm? Anh nghiền ngẫm những lời này, nhưng vẫn không thể lý giải được. Chỉ mơ hồ cảm thấy, Chung Tình và Chu Đồng đã có một lời ước định, cô yên lặng tuân thủ ước định ấy.
Sau đó, cô tìm bác sĩ tâm lý, qua hai năm điều trị, mới dần khôi phục. Những thứ trong lòng đã có thể nói ra, cô không còn mất ngủ.
Nhìn bức tranh của cô, trong lòng anh dường như có gì đó đổ vỡ, có một thứ chất lỏng chậm rãi chảy ra, những đường cong đơn giản vẽ một bóng dáng trong đêm, ở đó cất giấu một trái tim cô độc, không có chút sinh khí. Trong lòng cô như có một thứ gì đó đã chết theo Chu Đồng.
Mạnh Tưởng cũng phát hiện, trong nhật ký của cô, không có một chút bóng dáng anh, cô cố ý lảng tránh anh. Giống như anh khi đó, cố ý mai táng hình bóng cô.
Nỗi hận của buổi tối hôm ấy trong lòng anh lặng lẽ mờ đi, thì ra cô chỉ là hận chính mình mà thôi.






Chăm sóc
Lâm Tuyền mang thai, Chung gia từ trên xuống dưới đều vui mừng, Tiêu Tố Tâm thậm chí vì chăm sóc Lâm Tuyền, chuyển đến nhà Chung Duệ. Chung Tình nhìn bộ dạng vui mừng của bố mẹ, cảm giác rất hạnh phúc, nhà này ít nhất cũng còn Tiểu Duệ có thể làm họ yên tâm, thay cô chăm sóc bố mẹ.
Mấy ngày nay công ty nhận một hạng mục lớn, bộ phận thiết kế đều phải tăng ca, cô đã vài ngày không về nhà ăn tối.
“Lại đây, lại đây, ăn no rồi làm tiếp.” Khi Chu Cần mang một đống lớn đồ uống vào cửa, người mang đồ ăn cũng vừa tới.
Mọi người đều ngừng tay, vội vã đi qua, hương thơm ngập tràn cả văn phòng, mọi người thật sự rất đói bụng.
Chung Tình cười cười không để ý, vừa ăn cơm vừa nhìn chằm chằm vào kết quả trên màn hình máy tính, suy nghĩ về công việc. Chu Cần nhìn cô chăm chú, khóe miệng khẽ nhếchh lên, gần đây cô không còn cự tuyệt anh đến gần, dù trong lời nói vẫn còn vẻ đạm mạc. Nhưng mà, cô đối với tất cả mọi người đều thế, khách khí, lễ phép, duy trì khoảng cách.
Ăn xong, Chu Cần để mọi người tiếp tục làm việc, anh thu dọn sạch sẽ, sau đó mở máy tính, làm việc của mình.
Chung Tình nhìn theo bóng dáng anh, mỉm cười, đó thật ra cũng là một cậu bé tốt.
Làm việc đến gần sáng, rốt cuộc cũng hoàn thành. Chung Tình tổng hợp kết quả của mọi người lại, sau đó kiểm tra mấy lần, đứng lên mỉm cười tuyên bố: “OK, hoàn thành, mọi người vất vả rồi.” Mọi người nghe Chung Tình nói, tất cả đứng dậy hoan hô, rốt cuộc có thể về nhà. Mọi người vội vàng thu dọn bàn, tắt máy tính.
Chu Cần cũng lại giúp Chung Tình thu dọn, mọi người tạm biệt haingười, lục tục rời đi. Cuối cùng, trong văn phòng chỉ còn lại Chung Tình và Chu Cần, Chung Tình di di thái dương, nhìn Chu Cần tắt máy tính giúp cô, dọn sạch bàn. Cô nở nụ cười, “Cậu không phải thường làm việc nhà chứ?” Chu Cần đắc ý nói, “Tôi thường giúp mẹ dọn dẹp vệ sinh.” Chung Tình kinh ngạc, thật không nhận ra.
“Kinh ngạc không, về sau còn nhiều thứ khiến em kinh ngạc.” Chu Cần đẩy ghế dựa của cô vào, sau đó kéo cô ra ngoài cửa.
Đóng cửa lại, ra ngoài công ty, đi thang máy xuống sảnh, người quản lý liếc mắt nhìn họ, “Sĩ Đạt à?” Chu Cần dương dương tự đắc cầm thẻ nhân viên trong tay, “Đúng vậy.”
Hai người đi về bãi đỗ xe, Chu Cần quả nhiên không cho Chung Tình lái xe, Chung Tình tranh không được, đành phải thôi, ngồi vào vị trí bên cạnh.
Đêm khuya trên đường, xe không nhiều, gió ngoài cửa đã mang theo hơi lạnh, Chung Tình tựa lưng váo ghế, ánh mắt có chút mệt mỏi.
“Mệt thì ngủ chút đi, khi đến tôi gọi em.” Chu Cần đóng cửa kính. “Không sao.” Chung Tình lắc đầu, cô vẫn chịu đựng được.
Chu Cần nhìn cô cố chấp, cũng không khuyên nhủ thêm, mở CD, muốn giúp cô nâng cao tinh thần.
Bản nhạc A better man chậm rãi vang lên, Chu Cần kinh ngạc nhìn Chung Tình, “Em cũng thích bài này? Đây là bài hát ở đại học tôi nghe mãi không chán.” Chu Cần vì sự trùng hợp này mà hưng phấn không thôi. Chung Tình tựa vào ghế nhắm mắt lại, nghe giọng của Robbie William chậm rãi thả lỏng.
Xe trên đường xóc nảy, trong xe âm nhạc ngập tràn. Đột nhiên, một tiếng nhạc vang lên, Chu Cần quay đầu nhìn Chung Tình, điện thoại di động của cô vang lên, đúng lúc anh còn do dự có đánh thức cô không thì Chung Tình tỉnh lại. Cô lấy di động, vừa thấy cái tên lóe lên trên màn hình, Mạnh Tưởng! Cô sợ run ba giây, nhanh chóng bấm nghe.
“Alo? Vẫn chưa ngủ. Cái gì? Ở đâu? Được, em đến ngay.” Sắc mặt Chung Tình đột biến, vừa ngắt điện thoại liền hỏi Chu Cần, “Bệnh viện Lục ở đâu cậu biết không?” Chu Cần căng thẳng, vội vã nói, “Tôi biết.” Ai bị bệnh mà khiến sắc mặt cô khó coi như vậy, Chu Cần quay đầu xe, tăng tốc.
“Có chuyện gì vậy?” Chu Cần lo lắng hỏi.
“Có người bị bệnh.” Chung Tình nói một câu ngắn gọn, không mở miệng nữa. Chu Cần biết cô lo lắng, tăng tốc chạy.
*
Lúc Mạnh Tưởng nhìn thấy Chu Cần ở phía sau Chung Tình,


Disneyland 1972 Love the old s