Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.

a hưng phấn nói phải đi. Bốn người thuê hai chiếc thuyền nhỏ, vợ chồng Mike một chiếc, Chung Tình và Mạnh Tưởng ngồi chung một chiếc.
Khi Chung Tình và Mạnh Tưởng mặt đối mặt ở trên thuyền, cô lại có chut shối hận, lúc nãy đề nghị chèo thuyền là vì muốn tránh sự truy vấn của Mạnh Tưởng, nhưng giờ lại ngồi cùng với anh trên một chiếc thuyền nhỏ, chẳng phải là cho anh cơ hội để hỏi sao? Chung Tình ảo não nhìn quanh, Mạnh Tưởng vẫn phe phẩy mái chèo, vừa nhìn Chung Tình, thu hết lại sự bất an của cô.
Mạnh Tưởng không hỏi thêm vấn đề lúc trước nữa, mà thay đổi đề tài, sự bất an của Chung Tình dần vơi đi. Dần dần, đề tài lại trở về thời quá khứ, Mạnh Tưởng không ngừng chỉ vào cảnh vật Đông Hồ, nhớ lại khoảng thời gian cũ. Chung Tình nhìn cảnh núi non đã từng đi qua, trong đầu cũng nhớ lại theo lời miêu tả của Mạnh Tưởng.
Thành phố W là nơi họ cùng nhau lớn lên, trước khi tai nạn của Chu Đồng xảy ra, cuộc sống của họ thật sự rất yên bình. Chung Tình nhớ mang máng, trước đây từng oán giận, thời gian mình gặp Mạnh Tưởng còn nhiều hơn cả thời gian gặp bố mẹ, cô từng cầu nguyện Mạnh Tưởng đừng phiền phức như vậy nữa, luôn quấn lấy cô. Hiện giờ nghĩ lại, có lẽ ông trời nghe thấy lời oán giận của cô, giúp cô rời khỏi Mạnh Tưởng, giờ đây, anh không bao giờ còn quấn lấy cô nữa.
Họ đi bơi thuyền, rồi leo núi. Bơi đến khi trời tối mới về. Mạnh Tưởng đưa vợ chồng Mike về khách sạn trước, sau đó đưa Chung Tình về nhà.
Chung Tình cởi dây an toàn, cười nhợt nhạt nói với Mạnh Tưởng, “Cám ơn anh đã đi cùng bọn em suốt ngày nay.” Thật ra, cô biết anh bề bộn công việc, tuy anh đã để điện thoại của mình ở chế độ rung, nhưng cô vẫn nhận thấy anh lén nhận điện thoại.
“Không cần cảm ơn.” Mạnh Tưởng mử cửa xe, xuống xe, đến bên Chung Tình mở cửa xe cho cô.
Chung Tình cầm ví xuống xe, đứng bên cạnh anh, “Về sớm một chút, em lên đây.” Nói xong, đi về phía nhà.
Mạnh Tưởng nhìn thân ảnh cô biến mất sau hành lang, mới lên xe rời đi.
Anh vừa lái xe, vừa lấy ra một tấm danh thiếp từ trong túi áo trước, đây là danh thiếp khách sạn nơi Mike nghỉ. Anh gọi điện đến khách sạn, nghe tiếng nhạc vang lên trong ống nghe, nhẹ nhàng ấn số phòng của Mike, 1825.
Sau một vài tiếng reng reng, điện thoại thông.
“Hello?” giọng nói thuần hậu của Mike vang lên.
Mạnh Tưởng trầm giọng nói, “Mike, tôi là Mạnh Tưởng, tôi muốn gặp anh một chút.” Anh không thể ngồi chờ chết nữa, Mike là người hiểu Chung Tình nhất, mọi nghi hoặc trong lòng anh chỉ Mike có thể cởi bỏ. Anh nhất định phải nói chuyện với Mike.






Chia tay
Mạnh Tưởng không biết mình đã về nhà như thế nào? Anh sờ soạng đi vào thư phòng, mmở máy tính, ngồi trong ghế da lẳng lặng chờ màn hình sáng lên.
Cuộc nói chuyện với Mike tối nay chậm rãi hiện lên, thì ra, anh đã không chỉ bỏ qua khoảng thời gian mười năm của cô, còn bỏ qua cả sự tra tấn thống khổ dưới đáy lòng cô.
Máy tính rốt cuộc bật lên, anh máy móc di chuyển chuột, mở một trang blog.
Theme toàn màu đen, nhợt nhạt càng trở nên bi thương, anh không biết đã xem trang blog này bao nhiêu lần, nhưng đến bây giờ vẫn cảm thấy đau đ ớn.
Cho đến khi chân trời lộ ra vầng sáng, anh mới day day mắt, đứng dậy mở cửa sổ. Không khí lạnh lẽo nối đuôi nhau tràn vào, hơi lạnh ập đến làm anh khẽ rùng mình, cả người co lại, nhắm mắt hít sâu một hơi, mới chậm rãi thở ra.
Mạnh Tưởng lấy thuốc lá, lại phát hiện hộp thuốc đã trống không, phiền não ném hộp thuốc xuống bàn.
Nhớ tới lời nói cuối cùng của Mike ngày hôm qua, Mạnh Tưởng lại lần nữa rơi vào mê hoặc. Mike nói, khi trị liệu cho Chung Tình, thỉnh thoảng cô sẽ nhớ lại một sự kiện liên quan đến Mạnh Tưởng, sau đó bất tri bất giác hiện lên vẻ vui sướng thản nhiên, có lẽ kí ức thời thơ ấu này khiến cô thấy rất vui, nhưng khi anh muốn cùng cô tán gẫu, cô lại chỉ nói loa qua, rơi vào trầm mặc.
Mạnh Tưởng đút tay vào túi, nhìn thẳng về phía trước, vì sao Tiểu Tình lại lảng tránh chính mình như vậy? Thậm chí ngay cả một nơi bí mật như blog, cô cũng không một lần nhắc đến, cô đang trốn tránh cái gì?
Mạnh Tưởng khép cửa sỏ, xoay người ngồi xuống trước bàn máy tính, nhanh chóng tắt máy, mặc áo khoác, bước nhanh ra cửa. Nếu ngay cả Mike cũng không biết bí mật sâu nhất trong lòng cô, vậy anh sẽ tự mình đi hỏi cô. Hỏi cô vì sao sợ nằm mơ, vì sao muốn quên đi chính bản thân mình?
Mạnh Tưởng mở cửa, bỗng nhiên dừng lại!
Ngoài cửa là Du Luyến Kinh đang đứng, trong tay kéo túi hành lý, một tay đang định ấn chuông cửa, bởi vì cửa đột nhiên mở ra, tay cô cứ ở nguyên trong không trưng, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Mạnh Tưởng.
Mạnh Tưởng cũng lắp bắp kinh ngạc, “Luyến Kinh?”
Luyến Kinh nhanh chóng mỉm cười, “Đây là tâm tư tương thông sao? Anh sao lại biết em đến?”
Mạnh Tưởng kinh ngạc, lạnh nhạt cười, “Anh không biết, chỉ là đang định ra ngoài.”
“Giờ sao? Đến công ty? Mới bảy giờ mà, em còn tưởng anh chưa dậy nữa.” Luyến Kinh hơi kinh ngạc, sau đó thản nhiên cười, “Không mời em vào sao?”
M