Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.

n nghĩ Chung Tình là một nữ cường nhân. Mỗi lần gọi điện thaoị cho cô, cô luôn nói đang làm việc, lúc nào nhàn rỗi cũng là chăm sóc cho mấy vị tiền bối. Có lần anh đứng dưới công ty chờ cô, lại thấy cô cầm ví vội vàng chạy xuống, tóc hơi rối, ánh mắt hoảng hốt cho thấy cô đã quên họ có hẹn.
Cô không giống những người phụ nữ anh từng gặp, mỗi lần hẹn đều tỉ mỉ trang điểm, dường như hẹn hò là một cách giết thời gian sau khi làm việc. Mỗi khi anh nói chuyện, cô luôn lẳng lặng, ngẫu nhiên đáp lại một hai câu, trong mắt luôn có cái gì đó khiến người ta nghi hoặc, giống như đang suy nghĩ sâu xa, lại giống như đang nhớ lại, sự trầm tĩnh của cô khiến anh tò mò. Đối với đề nghị của anh, cô luôn thản nhiên châp snhận, khi anh nghĩ cô bị mê lực của mình hấp dẫn, lại bị sự lạnh lùng của cô nhắc nhở, cô căn bản không hề để ý.
Chu Minh quyết định muốn tìm hiểu người phụ nữ này.
Chung Tình ở bên cạnh Chu Minh, mới phát hiện làm một người giám đốc kinh doanh một khắc cũng không rảnh.
Cả ngày, điện thoại của Chu Minh không ngừng vang lên, không ngừng nhận điện thoại của công ty hoặc khách hàng. Chung Tình nhìn, chỉ có thể dùng ánh mắt yêu cầu anh phải nghỉ ngơi nhiều hơn. Chung Tình cũng mở laptop làm việc, Chu Minh đối với việc này có ý kiến, tinh thần cô không tốt, vì sao còn phải tự làm khổ mình như vậy? Đàn ông mệt là chức trách, phụ nữ căn bản không cần thiết phải như vậy. Chung Tình giải thích, hạng mục này cô phải hoàn thành, nếu anh cảm thấy không ổn, khi nào cô về nhà sẽ làm. Chu Minh nghe xong, chỉ có thể thở dài lắc đầu, cô muốn làm thì làm đi. Nhưng miệng vẫn nói thầm, về sau nếu kết hôn, tốt nhất là đừng làm việc nữa, một mình anh làm việc cũng có thể nuôi được cả gia đình. Chung Tình chỉ trầm mặc không nói.
Nhưng buổi tối, khi đồng nghiệp biết Chu Minh xảy ra chuyện, vội vã tới thăm anh. Mọi người nhìn Chung Tình, đầu tiên kinh ngạc, sau đó lại biến thành cổ quái cười, chế nhạo Chu Minh, bạn gái xinh đẹp như vậy mà lại giấu kỹ.
Chu Minh hào phóng giới thiệu Chung Tình với đồng nghiệp, Chung Tình mỉm cười chào hỏi.
Đồng nghiệp tán gẫu về tai nạn, đều nói đã xem trên tivi, liên tục khen Chu Minh anh hùng cứu mỹ nhân, còn cố ý nói với Chung Tình, Chu Minh rất tốt, lại nhiệt tình, mọi nữ đồng nghiệp trong công ty đều yêu thích. Chu Minh vội ngăn họ lại, để họ khỏi nói lung tung, Chung Tình chỉ lạnh nhạt cười. Mấy người đồng nghiệp còn ồn ào, hỏi khi nào có thể nhận thiệp mừng của hai người, Chu Minh có chút đăm chiêu nhìn Chung Tình, Chung Tình cụp mắt xuống, Chu Minh vội vàng nói đầu có chút đau, để họ nhanh trở về. Mấy người đồng nghiệp đều trêu tức anh cảm thấy nhiều người chướng mắ, họ thức thời lập tức bỏ đi, không làm bóng đèn nữa.
Một đám người ngây người một hồi lâu lục tục rời đi, phòng bệnh yên tĩnh đi rất nhiều.






Vết nứt
Chung Tình đặt quà hỏi thăm ở đầu giường, Chu Minh đột nhiên mở miệng, “Chung Tình, đợi anh khỏe rồi, đến gặp bố mẹ em nhé.”
Chung Tình hơi căng thẳng, nhớ lại trước lúc xảy ra tai nạn, anh cũng từng đề cập đến chuyện này.
Cô xoay người, mỉm cười, “Chờ khỏe đã rồi nói.”
Chu Minh lại giữ chặt tay cô, để cô ngồi trên giường, “Em không muốn à?”
Mạnh Tưởng nhìn cô ngồi vào xe, nghiêng người, cài dây an toàn cho cô, Chung Tình vội vàng ngăn anh lại, lạnh lùng nói, “Tự em làm được rồi.”
Mạnh Tưởng ngồi vào ghế lái, nhìn cô đã cài xong dây an toàn, khởi động xe, xe chậm rãi đi ra ngoài.
Chung tình nhìn ánh đèn phía trước, ánh mắt có chút hoảng hốt, trong đầu rung động. Câu nói của Chu Minh, sự chờ đợi của Mạnh Tưởng, luôn khiến cô trở tay không kịp. Cô không có cách, chỉ có thể tiếp tục giả ngu.
“Đợi lâu lắm sao?” Chung Tình lạnh nhạt mở miệng.
“Không lâu.” Mạnh Tưởng chậm rãi lái xe, giọng nói mềm nhẹ.
“Anh nên gọi điện cho em.” Cô cố gắng khiến giọng mình trở nên khách khí.
“Không sao, là anh tự nguyện chờ.” Giọng anh trầm thấp bình tĩnh, Chung Tình lại cảm thấy trong ngực ngột ngạt, hình như có vật gì đó ngăn lại, khiến máu không thể đến tim, cảm giác tê liệt lan rộng. Cô chuyển hướng nhìn ra ngoài cửa kính, nhìn khuôn mặt mình lạnh lùng mờ mờ trên cửa sổ.
“Luyến Kinh khỏe không?” Chung Tình thản nhiên mở miệng.
“Rất khỏe.” Mạnh Tưởng cũng lạnh nhạt, trong lòng lại cười khẽ, cô mới ở bên cạnh Chu Minh rời ra, lại bắt đầu nhắc đến quan hệ giữa anh và Luyến Kinh sao? Có khi, anh thật sự rất bội phục, sự tàn nhẫn của cô thật sự khiến anh nghiến răng nghiến lợi, nhưng anh lại không thể lấy sự tàn nhẫn ấy đáp lại cô.
“Anh có gặp bố mẹ của Luyến Kinh chưa?” Chung Tình quay sang nhìn anh.
“Chưa.” Giọng nói của Mạnh Tưởng có chút cứng ngắc.
“Em hôm nay gặp mẹ của Chu Minh, vừa nhìn cũng biết là một người phụ nữ tài giỏi.” Chung Tình nói, Mạnh Tưởng không lên tiếng, “Chu Minh nói đợi anh ấy khỏe lại, muốn đến gặp bố mẹ em, anh ấy thật sự là người thuộc phái hành động.” Nói xong lời cuối cùng, Chung Tình cười trào phúng, vỗ vỗ trán nhìn về phía trước.