The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Nước Thân Mật

Cá Nước Thân Mật

Tác giả: Mễ Lộ Lộ

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 134808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/808 lượt.

huôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đi ra từ phía sau hắn.
Đương nhiên Phượng Tiểu Khuynh cũng đã nhìn thấy Thượng Quan Tiểu Du, vừa mới nhìn thấy, Phượng Tiểu Khuynh đã nở nụ cười tươi.
"A! Là bát cô nương ở phủ đối diện đó hả? Chúc buổi sáng tốt lành nhé!" Phượng Tiểu Khuynh cũng không quên lễ phép chào hỏi Thượng Quan Tiểu Du.
Thượng Quan Tiểu Du cũng mặc kệ Phượng Tiểu Khuynh, chu môi lên, xoay mặt đi, đem hai người kia làm như không thấy.
Phượng Tiểu Khuynh lơ đễnh, ưu nhã bước khỏi bậc thềm.
Nhưng không biết nàng ta là vô tình hay đã cố ý, chân nàng ta dẫm phải vạt váy, cả người đổ rạp về phía trước. Lúc sắp hôn phải mặt đất, eo nàng lại được một bàn tay to nắm lấy, tránh cho chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
"A. . ." Phượng Tiểu Khuynh cảm thấy mình hữu khinh vô hiểm, chỉ chút xíu nữa thôi là khuôn mặt xinh đẹp của nàng sẽ bị trầy da.
Thanh âm của Phượng Tiểu Khuynh đã hấp dẫn Thượng Quan Tiểu Du, ánh mặt nàng lại lần nữa quay trở về. Thượng Quan Tiểu Du phát hiện Phượng Tiểu Khuynh và Phong Nhạc Thủy đang. . . đứng ôm nhau vô cùng thân mật.
Bỗng chốc, một ngọn lửa giận không biết từ đâu vọt lên trong người nàng, nàng chỉ muốn tách ngay hai người kia ra.
Thượng Quan Tiểu Du đứng trước cửa, ra sức trừng mắt bọn họ.
"Phượng cô nương, ngươi có sao không?" Phong Nhạc Thủy nhẹ giọng hỏi, giúp đỡ Phượng Tiểu Khuynh đứng thẳng lên.
"Không sao." Phượng Tiểu Khuynh vỗ ngực. Thật may cho nàng khuôn mặt xinh xắn này đã không bị xây xước. Ngay sau đó, thấy được Thượng Quan Tiểu Du đang căm hờn đứng kia, nàng nhịn không được bắt đầu chơi xấu. Phượng Tiểu Khuynh cười nói, "Nhưng hình như có người nhìn thấy cảnh này, tâm tình hình như không được tốt lắm thì phải."
Giọng Phượng Tiểu Khuynh không lớn không nhỏ, lại đủ để lọt vào tai của Thượng Quan Tiểu Du. Lập tức, Thượng Quan Tiểu Du lửa giận phừng phừng.
Phượng Tiểu Khuynh còn cố ý khiêu khích, Phong Nhạc Thủy rất hiểu ý, rất nhanh buông tay mình ra.
Hắn nghĩ rằng nhất định Thượng Quan Tiểu Du sẽ rít gào lên. Nhưng thật đúng là ngoài sức tưởng tượng, nàng lại giữ một thái độ bình tĩnh, chỉ lạnh lùng hướng bọn họ cười cười.
"Không ngờ, thứ ta bỏ đi, ngươi lại dùng rất là sung sướng." Vì cậy mạnh, dù cho đã thua, Thượng Quan Tiểu Du vẫn cố mồm mép, "Phượng Tiểu Khuynh, hàng dùng lại còn tốt đến thế sao?"
Lời nói này hệt như một lưỡi kiếm sắc bén cứa vào lòng người.
Phong Nhạc Thủy xanh mặt. Hắn không bao giờ có thể nghĩ tới, những câu nói này sẽ đi ra từ miệng Thượng Quan Tiểu Du.
Ô hô hô. . . Phượng Tiểu Khuynh nhìn sắc mặt Phong Nhạc Thủy và Thượng Quan Tiểu Du, thấy hai người họ ai cũng có một sắc mặt vô cùng khó coi.
"Lại còn phải hỏi sao?" Phượng Tiểu Khuynh nghiêng mặt, đôi mắt đẹp bắt đầu đảo quanh, cuối cùng hiện lên nét cười xấu tính, "Ngươi cũng đã từng \'sử dụng\' Nhạc Thủy ca ca rồi, chẳng lẽ lại còn nghi ngờ năng lực của hắn nữa hả?"
Nụ cười rất tươi, lại khiến cho kẻ định muốn vặn gãy cổ nàng.
Thượng Quan Tiểu Du dời ánh mặt về Phong Nhạc Thủy, trong mắt nàng giờ không chỉ có mỗi oán khí, còn có cả một nỗi ai oán vô biên nữa.
Nếu lúc này có người đi ngang qua, nhất định họ sẽ đoán nàng là một người oán phụ.
"Phượng cô nương, cũng không còn sớm nữa, chúng ta cần phải đi." Phong Nhạc Thủy thu lại ánh mắt của mình trên người Thượng Quan Tiểu Du lại.
"Phong Nhạc Thủy!" Thượng Quan Tiểu Du đứng sau lưng hắn hô, siết chặt lấy nắm tay, "Ngươi đối với nàng giống như đối với ta sao?" Hắn dừng chân, nhưng cũng không trả lời nàng ngay.
"Trả lời ta đi chứ!" Thượng Quan Tiểu Du một lần nữa gầm nhẹ, trong giọng nói chứa đựng nỗi da diết chờ mong.
Không hiểu sao, lòng nàng bỗng nhiên lên men.
"Ta nghĩ, chuyện này không liên quan gì đến tiểu thư." Hắn ép mình xoay người, tránh cho nhìn thấy biểu tình kia của Thượng Quan Tiểu Du, sợ chính mình sẽ trở nên nhẹ dạ.
Ngay sau đó, hắn bước chân đi, không đổi sắc mặt đuổi theo Phượng Tiểu Khuynh, để cho Thượng Quan Tiểu Du nhìn theo bóng dáng hắn.
Thượng Quan Tiểu Du tức giận, nghiến răng ken két, sự bất phục nhồi đầy trong ánh mắt nàng.
"Phong Nhạc Thủy, ngươi nghĩ rằng ta không cần ngươi tức là ta đã thật sự bỏ qua cho ngươi sao? Ta không cam tâm. . ." Nàng căm giận nói lời vô nghĩa.
Đúng vậy! Nàng sẽ không đơn giản bỏ qua hắn như vậy. . .
Nàng thề!
★ ☆ ★ ☆ ★
Từ khi rời khỏi phủ Thượng Quan, thật ra lòng Phong Nhạc Thủy chưa khi nào quên Thượng Quan Tiểu Du cả, hắn không phủ nhận mình