Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1673 lượt.
ng khó chịu.
Tôi bất giác dừng chân, ngẩng đầu, nhắm mắt, dang rộng hai tay, để ánh dương chiếu khắp toàn thân.
“À!” Bỗng sực nhớ ra Người đẹp số 6 đang ở bên cạnh mình, tôi vội nói: “Xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi.” Nàng nhoẻn cười. “Mình đã nói rồi, mình sẽ thông cảm mà.”
Ánh dương chiếu lên gương mặt Người đẹp số 6, khiến nụ cười nàng càng thêm rạng rỡ bội phần.
“Ê.” Lại Đức Nhân đột nhiên xuất hiện. “Các cậu cũng đến xem phim à, khéo thật đấy.”
“Ừ.” Tôi trừng mắt nhìn cậu ta một cái. “Đừng làm bộ nữa.”
“Tớ có bầu cho bạn một phiếu đấy nhé,” cậu ta lại nói với Người đẹp số 6.
“Đủ chưa hả?” Tôi lại trừng mắt lên lần nữa.
“Tú Cầu,” Người đẹp số 6 nói, “bạn giới thiệu bọn mình với nhau đi chứ.”
“Nickname trên mạng của cậu ta là ‘Hổ xuống đồng bằng thành bại não’,” tôi nói. “Bạn có thể gọi cậu ta là Bại não cũng được.”
“Ê.” Cậu ta lừ mắt với tôi, rồi quay sang Người đẹp số 6 nói: “Chào bạn, tớ tên là Lại Đức Nhân.”
“Rất vui được biết bạn.” Người đẹp số 6 nói.
“Đây là bà chủ của tớ, tên là Tiểu Thiến,” Lại Đức Nhân nói tiếp.
“Chào bạn,” Người đẹp số 6 nói. “Tớ là Ông Huệ Đình.”
“Chào bạn, tớ là Giai Kỳ,” Tiểu Thiến gật đầu, “nhưng bọn họ đều gọi tớ là Tiểu Thiến.”
“Tại sao vậy?” Người đẹp số 6 lấy làm nghi hoặc.
“Vì cô ấy xinh như Vương Tổ Hiền,” Lại Đức Nhân nói.
“Em làm sao xinh như Vương Tổ Hiền được chứ,” Tiểu Thiến ngượng ngùng nói.
“Cậu rất xinh mà,” Người đẹp số 6 cũng nói.
“Làm gì có,” Tiểu Thiến cười cười, “cậu mới gọi là xinh chứ.”
“Đáng tiếc là chúng ta chẳng thể nào nói với nhau được kiểu ấy.” Lại Đức Nhân vỗ vỗ vai tôi. “Cậu khen tớ đẹp trai là điều tất lẽ dĩ ngẫu, nhưng tớ không thể nào làm trái lương tâm mà bảo cậu đẹp trai cho đành.”
“Cậu vui là được rồi,” tôi nói. “Các cậu hẹn hò gì sao còn không mau đi đi?”
“Tình cờ vừa khéo cả hội lại xem cùng một bộ phim, khéo thế này nhất định là chuyện tốt, bốn người chúng ta đi cà phê cà pháo một bữa đi.”
“Chuyện tình cờ chưa chắc đã là hay đâu,” tôi nói. “Ví dị như nếu sinh nhật của vợ và bồ cùng một ngày, thì là một sự tình cờ không hay rồi.”
“Ví dụ này của bạn hơi không được hay cho lắm.” Người đẹp số 6 cười cười. “Mình đành phải thông cảm vậy.”
“Cảm ơn bạn,” tôi nói.
“Đi cà phê nhé,” Lại Đức Nhân lại nói. “Hiếm được hôm nào trời đẹp như hôm nay.”
“Trời đẹp thế này thì nên ra sân vận động mà chạy, đi cà phê làm gì,” tôi nói.
“Cậu đúng là đồ bại não.” Cậu ta rủa tôi một câu, rồi quay sang hỏi Người đẹp số 6: “Đi nhé.”
“Ưm…” Người đẹp số 6 dường như hơi khó xử.
“Nếu không có việc gì thì cùng đi đi,” Tiểu Thiến cũng nói.
“Liệu có phiền không?” Người đẹp số 6 quay đầu lại khẽ hỏi tôi.
“Chúng ta chắc chắn sẽ bị làm phiền,” tôi cũng thì thầm đáp lại.
“Ngốc.” Người đẹp số 6 vỗ lên vai tôi một cái, rồi chỉ tay về phía Lại Đức Nhân và Tiểu Thiến.
“À.” Tôi rốt cuộc cũng hiểu ra. “Mình thường đi với hai người họ, không phiền đâu.”
“Đừng thẽ thà thẽ thọt mãi thế.” Lại Đức Nhân cười cười. “Đi thôi.”
Người đẹp số 6 đưa mắt nhìn tôi, tôi gật gật đầu, nàng mới chầm chậm gật đầu, “ừ” một tiếng.
Tôi vốn định đèo Người đẹp số 6, nhưng lại chỉ có mỗi một cái mũ bảo hiểm, đành phải thôi.
“Có một đoạn ngắn thôi ấy mà, không đến nỗi tình cờ bị cảnh sát bắt đâu,” Lại Đức Nhân nói.
“Đây chính là sự tình cờ” Người đẹp số 6 nói.
“Nếu vừa nãy mình lấy ví dụ này, chắc bạn khỏi cần phải thông cảm rồi,” tôi nói.
“Đúng thế.” Người đẹp số 6 nhoẻn miệng cười.
Kết quả là Lại Đức Nhân lái xe máy chở Tiểu Thiến, tôi đi xe máy một mình, Người đẹp số 6 đạp xe đạp, chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê Plato trên đường Đông Phong gần cổng sau của trường.
Tôi là người đầu tiên đến tòa nhà hai tầng bên ngoài sơn tuyền một màu trắng này, cảm giác rất sạch sẽ và tĩnh lặng.
Một phút sau, Lại Đức Nhân và Tiểu Thiến tới; ba phút sau đó, Người đẹp số 6 cũng xuất hiện.
“Chỗ này được lắm đấy,” Tiểu Thiến nói với Người đẹp số 6.
Trong quán, chỗ nào có thể sơn được hầu như đếu sơn hết thành màu trắng, bàn ghế cũng để nguyên màu gỗ rất nhạt.
Chúng tôi tìm một bàn bốn người cạnh cửa sổ ngồi xuống, Người đẹp số 6 ngồi cạnh tôi.
Tôi bỗng nhớ lại tình cảnh lúc ở quán ăn Provence, nhưng lúc này, Người đẹp số 6 đang đóng vai của tôi khi đó.
Cũng tức là, đối với nàng, ngoài tôi là khá quen thân ra, hai người còn lại có thể coi là xa lạ.
Tôi bắt đầu lo không hiểu nàng có thấy không thoải mái?
Nhưng được một lúc thì tôi nhận ra lo lắng của mình là thừa, vì Người đẹp số 6 và Tiểu Thiến nói chuyện rất hợp. Thậm chí cả với Lại Đức Nhân, nàng cũng rất thoải mái.
Trong bốn người tôi là ít nói nhất, giống như đang uống cà phê với ba người đã quen nhau từ lâu lắm rồi vậy.
Tôi không phàn nàn hay cảm thấy không thoải mái gì, chỉ là hơi ngạc nhiên với sự dễ gần của Người đẹp số 6 mà thôi.
Tuy nhiên những lúc có mặt người thứ ba, tôi chỉ có thể gọi nàng bằng “bạn”, nhưng tôi gần như đã quen với kiểu này, không phải lúc nào cũng cẩn thận đề phòng tự nhắc nhở mình đừng