Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
lẩu, ăn xong, Tuệ Hiếu và bạn trai còn hát song ca mấy bài. Cuối cùng là màn trao đổi quà tặng, những món quà tám người đã chuẩn bị từ trước, được đánh số từ 1 đến 8.
“Anh Bình,” Muỗi Con nói với tôi, “anh chọn trước.”
“Đương nhiên là anh chọn số 6 rồi.” tôi nói.
“Anh lợi hại thật đấy, chọn đúng quà của chị Huệ Đình,” Muỗi Con nói.
Tôi mở món quà ra, là một con cá voi làm bằng pha lê màu xanh.
Đã muộn lắm rồi, chúng tôi chúc mừng nhau Giáng sinh rồi lần lượt ra về.
Trước li, tôi đưa mắt nhìn Người đẹp số 6, nàng chớp chớp mắt, rồi đưa hai ngón tay trỏ giao nhau tạo thành hình chữ thập.
Lần này chắc không phải chỉ mười phút sau hẵng đi, mà là mười phút sau quay trở lại đây.
Tôi xuống cầu thang rồi lặng lẽ đứng đợi.
Mười phút sau, cửa sắt kêu kẽo kẹt mở ra.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Giáng sinh vui vẻ.”
“Giáng sinh vui vẻ.”
“Nếu bạn không ngại, lần sau ra dấu ‘năm’ nhé. Mười phút thực sự là lâu quá đi mất.”
Người đẹp số 6 gật gật đầu, nhoẻn miệng cười tươi, rồi quay người đi lên.
Đêm Giao thừa, tôi và Người đẹp số 6 chỉ muốn lặng lẽ cho qua, nhưng Lại Đức Nhân và Tiểu Thiến lại hết sức hưng phấn.
“Năm 2000 đấy!” cậu ta nói. “Không đi ăn mừng làm sao được.”
“Không có hứng,” tôi nói.
“Năm 2000 có thể là ngày tận thế đó!”
“Thế thì sao?”
“Nếu vào khoảnh khắc bước sang năm 2000, thế giới đột nhiên bị hủy diệt,” cậu ta nói, “lẽ nào cậu không hy vọng người yêu của mình ở cạnh bên, sau đó cùng chết với nàng sao.”
Tôi thừa nhận câu cuối cùng của cậu ta có hơi chút hấp dẫn.
Còn Tiểu Thiến nói gì với Người đẹp số 6 thì tôi không biết, tóm lại là nàng cũng sẽ đi.
Đêm Giao thừa năm ấy người đông nghìn nghịt, xem ra mọi người đều hy vọng được chết bên ngoài trong khoảnh khắc thế giới này bị hủy diệt.
Khi khoảnh khắc đầu tiên của năm mới đến, Trái đất không nổ tung, mà là pháo hoa nổ khắp trời.
Tiếng pháo nổ điếc cả tai, lúc này sợ rằng không thể nào nghe được người bên cạnh mình đang nói gì.
Tôi hơi rùn người xuống, đến khi chỉ còn cao bằng nửa người, rồi ra hiệu cho Người đẹp số 6 cũng làm theo.
“Người đẹp số 6,” tôi hét lớn.
“Ừ!” Nàng cũng hét lên. “Tú Cầu!”
“Chúc mừng năm mới!”
“Chúc mừng năm mới!”
Sau đó chúng tôi đứng thẳng người dậy, chào hỏi chúc mừng Lại Đức Nhân xong xuôi, lập tức chuồn khỏi chỗ ấy.
Tuy năm 2000 thế giới không bị hủy diệt, nhưng tai nạn vẫn còn tồn tại lơ lửng, vả lại còn xảy ra chín ngày sau đó nữa.
Đó chính là tuần thi cuối kỳ.
Thi cuối kỳ xong, Người đẹp số 6 về Đài Bắc nghỉ đông, tôi thì ở lại ký túc cho đến Tết.
Mùng 10 Tết là vào học, hôm ấy vừa khéo lại là 14 tháng Hai - lễ Tình nhân phương Tây.
Lại Đức Nhân hôm ấy vẫn phải dậy sớm, Ruồi đi mua hoa và một cái khóa xe máy to tướng có rất nhiều chức năng.
Về phần tôi, có cách không cần tốn tiền cũng không phải dậy sớm.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Cho bạn biết một chuyện nhé.”
“Bạn nói đi.”
“Mùa xuân đến rồi.”
“Gì cơ?”
“Hoa chuông nở rồi. Năm nay hoa nở sớm khoảng mười ngày.”
“Mười phút nữa gặp nhau dưới nhà nhé.”
“Ừ.”
Tôi lập tức thoát khỏi mạng, phóng xe đến dưới chân nhà Người đẹp số 6, nàng đã đợi ở đó rồi.
“Bạn đến muộn 20 giây.” Nàng cười cười.
“Xin… ” tôi ngập ngừng, “Xin lỗi.”
Một tháng không gặp, khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười của nàng, tim tôi lại đập loạn nhịp. Tôi há miệng ra mới biết mình gặp khó khăn khi mở lời.
Nàng đón lấy cái mũ bảo hiểm trên tay tôi, ngồi lên ghế sau, rồi vỗ vỗ lên mũ tôi.
“Đi nào!”
Tôi định thần lại, rồi phóng xe đến đường Đông Phong, kiếm một nơi để xe.
Tuy hoa chuông vẫn chưa hoàn toàn nở rộ, nhưng cả một hàng cây phong linh lặng lẽ nở hoa cũng là một cảnh tượng rất hùng vĩ.
Năm ngoái, cả con đường dài bị những bông hoa vàng rơi xuống phủ kín, tạo nên một biển hoa vàng rực rỡ; năm nay trên mặt đất toàn là những chiếc lá khô màu nâu nhạt rơi xuống từ mùa đông, không hề có lấy một cánh hoa vàng.
Chúng tôi bước đi trên những chiếc lá khô, dưới chân không ngừng phát ra những tiếng lạo xạo.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Mùa xuân cuối cùng cũng đến rồi.”
“Đúng thế.”
Sau đó chúng tôi cười vang.
Mùa xuân đẹp thì có đẹp, nhưng kỳ thi nghiên cứu sinh lại đúng vào cuối mùa xuân.
Có hai câu đầu của một bài thơ vần thế này: Mùa xuân chẳng phải mùa đọc sách, Mùa hè nóng bức ngủ một mạch,.
Vế thứ hai thì tôi đồng ý, nhưng vế thứ nhất thì thật không dám noi theo.
Đã tiến vào giai đoạn chạy nước rút cuối cùng, cả tôi và Người đẹp số 6 đều bắt đầu đóng cửa chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới.
Chúng tôi cổ vũ nhau trên mạng, thi thoảng cũng hẹn ăn cơm hoặc đến hội trường Thành Công xem phim, hoặc nửa đêm khuya khoắt tôi đến nhà nàng rồi cùng ra cửa hàng tiện lợi mua đồ.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Phải cố gắng lên nhé.”
“Ừ. Bạn cũng thế.”
Khi những cây phượng trên đường Tiểu Đông nở đóa hoa đầu tiên, kết quả thi nghiên cứu sinh của các trường cũng lục tục được công bố.
Người đẹp số 6 đỗ nghiên cứu sinh