The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Tác giả: sandy_nguyen203

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341300

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1300 lượt.

muốn rất muốn nhìn một cái, muốn xem bộ dạng cô lại một lần nữa phá hủy nhà bếp của chính mình.
Tô Mộc buông tay, ngồi trên ghế trong phòng sách, nghiêng mặt nhìn cái lỗ nhỏ kia.
Từ khi phát hiện được lỗ hỏng này, trừ khi ở phòng khám có thể len lén quan sát Thuần Tưởng, ở nhà thỉnh thoảng cũng có thể “thưởng thức” mấy màn “trình diễn độc quyền” của cô. Huống chi từ sau khi Thuần Tưởng chuyển từ “đằng trước” ra “đằng sau”, Tô Mộc cũng ít khi thấy được cô, đưa đồ ăn cũng không còn là công việc của cô nữa. Mắt không thấy tâm không phiền, nhưng cũng thúc đẩy ý nghĩ muốn nhìn Thuần Tưởng ở nhà của anh.
Dĩ nhiên! Đây chỉ là một việc vui đùa. Được rồi, Tô Mộc thừa nhận, cho dù quan sát cô hơi thú vị một chút, nhưng anh thật sự rất tò mò, sao cô gái này lại có thể … khác biệt với người khác như thế ? !
Ít nhất là trong mắt anh.
Nghề nghiệp của Thuần Tưởng là đầu bếp, thích nhất là nấu cơm, nên thời gian ở trong phòng bếp chiếm đa số. Dĩ nhiên, thời gian Tô Mộc “quan sát” cô cũng càng nhiều hơn.
Đúng lúc đúng giờ, Thuần Tưởng xuất hiện trước phòng bếp, hôm nay nha đầu này mặc một chiếc tạp dề màu xanh, có đường ren trắng tinh tế, hoa văn nhỏ dịu dàng. Tô Mộc cười, phát hiện ngoài những trang phục đơn giản, Thuần Tưởng ít khi mặc những quần áo rực rỡ như thế, ít nhất là khi làm việc trong tiệm ăn. Nhưng ở trong phòng bếp, mỗi ngày cô đều mặc một chiếc tạp dề khác nhau, chiếc tạp dề này thì Tô Mộc chưa từng nhìn thấy.
Sao lại thấy không được tự nhiên vậy chứ ? !
Tô Mộc liếc mắt nhìn cô gái cột tóc cao, mặc chiếc tạp dề vô cùng dễ thương đang đánh trứng …
Đánh không ngừng, đánh liên tiếp, không hề có dấu hiệu dừng lại, Tô Mộc hiểu rõ, xem ra hôm nay Thuần Tưởng lại làm điểm tâm ngọt rồi.
Tô Mộc bĩu môi, đứng dậy từ trên ghế, chuyển đến ghế sofa chờ.
Từ sau lần lấy anh ra làm con chuột thí nghiệm đó, Thuần Tưởng trở nên rất cẩn thận, vì đồ ngọt rất “dùng được” với anh nên lần nào có “sản phẩm mới”, cũng đều lấy anh ra “thử độc”, còn nói cho oai là “trả ân”, hừ !
Hôm nay, Thuần Tưởng lại đứng trước cửa tiệm ăn, đợi Tô Mộc xong việc.
Được rồi, cô thừa nhận, cô đi nhờ xe nhiều quá thành nghiện rồi, nhưng cô thật sự không phải con người keo kiệt, thật thế mà. Nên biết bây giờ là thời buổi nào rồi, tiết kiệm được một giọt nước, tiết kiệm được một ít điện cũng là tiết kiệm được nha .
Cho nên, Thuần Tưởng tin chắc, mình làm vậy chỉ là để tiết kiệm thôi, cũng là số xăng đó nhưng lại được đi nhờ xe, không biết giảm được bao nhiêu tiền, hơn nữa còn rất tiện đường nữa.
Dĩ nhiên, người cho cô đi nhờ xe không phải không được lợi gì, mỗi lần cô làm bánh ngọt đều đưa cho Tô đại thiếu gia ăn đầu tiên mà, hơn nữa đó là độc nhất vô nhị, người ta muốn ăn còn được nha~
Nhưng thật ra có đôi khi, Thuần Tưởng cũng muốn mình làm một số món ăn đem đưa cho Tô Mộc, dù sao cả ngày nàng đúng là không ngừng tố thái, tố thái, về phần làm có ăn được hay không là một chuyện, rồi ăn hết hay không lại là chuyện khác , cho nên căn cứ không thể lãng phí nguyên tắc, tốt nhất vẫn nên tìm người cùng nhau ăn hết.
Nhưng nghĩ lại thì tính khí kỳ quái của tên kia không phải là cô chưa từng thấy, có thể đưa bánh ngọt cô làm vào miệng Tô Mộc đã là kỳ tích rồi, đừng hỏi là biết anh ta thích ăn cái gì.
“Thuần Tưởng!”
Cô còn đang suy nghĩ miên man, phía sau lập tức truyền đến giọng nói quen thuộc, cô mạnh mẽ quay mặt lại, trong phút chốc, điện giật sấm chớp đùng đùng, kinh ngạc vạn phần ….
Tóm lại, mấy từ ngữ hình dung này cứ loạn hết lên trong đầu cô …
So với cách làm việc nhanh chóng nhạy bén của não bộ, miệng cô phải mất một lúc lâu mới nở nụ cười cứng ngắc : “Tô… Tô Viễn … Thật, thật là trùng hợp …”
Rồi sao nữa ? Tiếp theo nên nói gì đây ? Quả thật đầu óc Thuần Tưởng lúc này rất loạn, loạn vô cùng. Mấy câu nói đã chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng biến mất hết.
“Đúng vậy, khéo quá.” Tô Viễn vẫn dịu dàng như cũ, cô nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn anh, bây giờ anh đã đổi sang kính sát tròng, không còn vẻ thư sinh khi đeo gọng kính như ngày xưa nữa.
Thật ra cô rất muốn nói, thật sự, Tô Viễn, anh mang kiếng thì dễ nhìn hơn.
Hơi mím môi, Thuần Tưởng lại không nói gì được.
“Đang làm gì vậy ? Đợi … bạn trai sao ?” Thấy cô không tránh mình nữa, anh tiếp tục hỏi.
“Bạn trai, bạn trai …” Thuần Tưởng nghĩ nghĩ, dùng sức gật đầu cười với anh : “Đúng vậy, đang chờ anh ấy.”
“Để bạn gái chờ lâu như vậy, người đàn ông như vậy thật không tốt.” Tô Viễn nửa đùa nói: “Nếu như là anh, anh se