Tác giả: sandy_nguyen203
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.
, Tổng giám đốc Triệu?”
Thử Độc! Anh Có Muốn Không?
“Anh… Có ý gì?” Thuần Tưởng dùng ngón tay xoa xoa mũi, rụt vai về tạo khoảng cách vừa đủ với Tô Mộc.” Anh nghĩ là… Anh nghĩ là… “
Thuần Tưởng không biết sao cô không nói ra lời được, cứ nghĩ là nghĩ là mãi, vẻ mặt cũng bối rối không kém.
Tô Mộc thú vị nhìn cô, đợi cô nói tiếp, cô cứ nghĩ là nghĩ là, không biết nên nói vế câu sau như thế nào sao? Tô Mộc cảm thấy với trí thông minh của mình, tối thiểu là trí thông minh của người bình thường, đều có thể lý giải những điều mà Thuần Tưởng đang suy nghĩ.
“Anh, anh nghĩ là… Tôi là loại người mà ai cũng được sao? Người bình thường muốn ăn thì ăn sao? …Nên nhìn xem có giá trị hay không mới đúng. Lòng tốt mà bị người như anh xem như lừa đảo, thật là hiếm thấy!” Thuần Tưởng bĩu môi, nói hết những gì mình suy nghĩ trong lòng ra.
Một cô gái đặt tên cho cún cưng của mình có thể đặt ra cái tên như vậy sao? Chẳng lẽ không thể là Tiểu Bất Điểm, Tiểu Khả Ái, Bạch Bạch hay Tiểu Thỏ sao? Tại sao lại là một cái tên kỳ cục như vậy?
“Thời đại cá tính mà!” Dường như hiểu được nghi vấn của Tô Mộc, Thuần Tưởng không quay đầu lại đáp.
Ặc…
Nhưng hình như là cá tính quá đáng rồi! Nhưng nghe mãi cũng không khó nghe lắm, Tô Mộc bất đắc dĩ, đành tự an ủi mình, ít ra đây vinh hạnh của cuộc đời anh, có thể gặp được con chó có cái tên độc đáo như vậy… Cũng xem như có sáng tạo…
“Tô Mộc.” Thuần Tưởng đột nhiên mở miệng, gọi người đang mất hồn trở về trần gian.
“A?!”
“Tô Mộc, vừa rồi tôi cũng hơi thắc mắc… Sao anh lại xuất hiện đúng lúc vậy? Rốt cuộc, đêm hôm khuya khoắt anh đi ra ngoài làm gì?” Thuần Tưởng nhăn nhó quay mặt nhìn anh.
Ra cửa làm gì ư? Tô Mộc lạnh lùng hừ cười một tiếng, anh đương nhiên không nói, anh vội vã đi ra ngoài như vậy là vì lúc nãy nhân lúc rảnh rỗi, chuẩn bị quan sát cô bạn hàng xóm này có đang nghiên cứu công thức nấu món nào mới không, nhưng không ngờ lại nghe thấy một tiếng hét vô cùng, rất rất chói tai, cho nên…
Đầu tiên, khi nghe tiếng la hét của Thuần Tưởng, Tô Mộc chỉ nghĩ là lỗ tai mình sắp hỏng rồi, nha đầu này đâu có đến mức cùng cực như vậy? Chỉ vì Một Đồng Tiền thôi, có cần kinh hãi đến mức đó không?
Nhưng sau đó, không nghe thấy động tĩnh gì từ nhà bên cạnh nữa, trái lo phải nghĩ, Tô Mộc thậm chí còn có phần không an lòng, lại nghe thấy tiếng đóng cửa dồn dập, anh nghĩ có lẽ nha đầu kia ra ngoài, thử sang nhà bên cạnh gõ cửa, quả nhiên Thuần Tưởng không có ở nhà.
Cho nên, bây giờ Tô Mộc đứng ở nơi này, cũng hiểu được vì sao nha đầu lại khẩn trương đến như thế.
Dĩ nhiên, đây chỉ là nguyên nhân hậu quả, tự anh hiểu tự anh biết là được rồi, không cần phải giải thích với tên ngốc kia, Tô Mộc nghĩ như vậy nên tuỳ tiện tìm lý do nào đó, qua loa tắc trách là được rồi, cho nên anh trả lời “Đi xuống lầu mua nước thôi, chuyện đơn giản như vậy cần hỏi sao?”
“Cần gì phải xuống lầu để mua nước? Anh uống nước gì chứ? Vậy… Anh mua chưa?” Ánh mắt nghi ngờ rơi vào người Tô Mộc, Thuần Tưởng cô đâu có đần độn đến thế.
“Cô hỏi nhiều như vậy làm gì?” Tô Mộc không nhịn được trả lời, đánh chết anh cũng không nói là do không yên lòng nên mới chạy xuống.
“Vậy bây giờ anh còn ở nhà tôi làm gì?” Thuần Tưởng cau mày, xoa xoa xà phòng lên cho Một Đồng Tiền.
Dòng nước ấm áp xả xuống, có vài giọt bắn lên người Thuần Tưởng, thấm ướt quần áo cô, trên mặt cô còn sót lại vài giọt nước tinh mịn, cô vừa đưa tay lau mặt, vừa xả nước cho Một Đồng Tiền.
Tô Mộc nhìn Thuần Tưởng, không những xuất thần mà còn không đáp lại vấn đề của cô.
“Sao vậy?” Không nghe thấy câu trả lời của Tô Mộc, Thuần Tưởng nghiêng đầu lại nhìn, phát hiện ánh mắt Tô Mộc đang nhìn mình chằm chằm, cô hơi sửng sốt, nhất thời không biết vì sao mặt lại nóng bừng lên.
Tô Mộc bị Thuần Tưởng hỏi như vậy, dĩ nhiên phục hồi tinh thần lại, lắc đầu: “Không có gì nữa, tôi về trước đây.”
Thấy anh xoay người rời đi, Thuần Tưởng đột nhiên mở miệng: “Chờ chút…”
Anh thật sự đứng lại, chờ câu tiếp theo mà cô nói, Thuần Tưởng cũng hơi ngây ngốc, không hiểu vì sao cô lại kêu Tô Mộc lại, cũng không biết nên nói gì cho tốt.
“Cái gì?” Rốt cục không chờ được nữa, Tô Mộc mới bực mình hỏi.
“À… Anh … Nếu rảnh rỗi thì… Tôi muốn nói, gần đây mới nghiên cứu ra món mới, anh có hứng… Thử độc không?”
Hàng Xóm! Cho Nên Chỉ Là…