Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

ủa mình thay thế.
Thiên Thiên và Loan Nguyệt ở trong buồng xe, xuyên qua khe hở màn xe, nhìn đến trợn mắt há mồm. . . . . .
Thiên Thiên nghiêng đầu nhìn mặt Loan Nguyệt âm trầm, trong đầu dâng lên một hồi suy nghĩ kỳ quái, —— Loan Nguyệt luôn luôn bình tĩnh tự nhiên, tất cả đều thành thạo, sao trước mặt Ly Hoan, lại có bộ dáng thất thố như vậy. . . . . .
Có điều quả thật công lực Ly Hoan phi phàm, thế gian này quả thật không có bao nhiêu người có thể chịu được hắn.
Nghĩ như vậy, Thiên Thiên bình tĩnh lại, cầm tay Loan Nguyệt bày tỏ an ủi.
Thời gian trong tiếng vó ngựa trôi qua thật nhanh, xuyên qua rừng cây hoang vu, tiếng chợ huyên náo từ từ xuất hiện bên tai các nàng, thậm chí còn có thể nghe được giọng ngâm nga yểu điệu của các cô gái, dịu dàng cực điểm! Tốc độ chạy của xe ngựa càng ngày càng chậm, mãi cho đến khi xe ngựa hoàn toàn dừng lại, giọng nói ngọt ngào của Ly Hoan vang lên: "Đây chính là thành Giang Nam."
Loan Nguyệt và Thiên Thiên cùng nhau nhảy xuống xe ngựa, đập vào mắt là một mảnh phồn hoa, dõi mắt nhìn, khắp nơi đều là hoa đăng lấp lánh, các bạn nhỏ cùng chắp tay nô đùa, tình nhân ở trên bờ sông dựa vào nhau hết sức ngọt ngào, tiểu thương không ngừng hét lớn để người xung quanh dừng chân xem hàng hoá của mình, ông cụ bà cụ thì nặn đồ chơi làm bằng đường cho trẻ nhỏ.
Tiếng người ầm ĩ, cực kỳ sôi nổi.
Ly Hoan chỉnh trang y phục của mình, trên mặt lưu luyến nhìn Loan Nguyệt nói: " Vợ Thiên Thiên, từ giờ trở đi, ta sẽ xa nàng vài ngày. Ta muốn đi đối phó tên sắc quỷ Quyết kia, ba ngày sau ta đợi nàng ở trước cửa Tần Hoài, không gặp không về, nhớ nhất định phải đến tham gia ca cơ tranh tài, nhất định phải đến nha!"
Loan Nguyệt nhướng mày: ". . . . . . sắc quỷ Quyết?"
Ly Hoan đau khổ gật đầu một cái: "Đúng, không sai, chính là tên Công Ngọc Quyết, tên sắc lang bại hoại đó! Thiên Thiên nhi nàng không biết đâu, hắn cỡ nào. . . . . ."
Loan Nguyệt một tiếng cắt đứt hắn: "Tiễn đến đây thôi!" Ngay sau đó kéo Thiên Thiên xoay người rời đi, sao còn nhớ đến Ly Hoan ở sau lưng la to






Thiên Thiên hơi nghiêng đầu nhìn Ly Hoan sau lưng một cái, thì thấy Ly Hoan đang sửa sang lại y phục của mình, rồi xoay người đi về phía chợ đêm nhộn nhịp. Nàng quay đầu lại, nói với Loan Nguyệt: "Bây giờ, chúng ta nên làm cái gì?"
Loan Nguyệt khôi phục sự bình tĩnh như thường ngày, nàng ngẩng đầu ưỡn ngực đi hết sức xinh đẹp, một đôi mắt yểu điệu thoáng nhìn Thiên Thiên, giọng nói quyến rũ: "Bây giờ đã có phương pháp tốt hơn là đến gần Công Ngọc Quyết, như vậy dĩ nhiên là phải chuẩn bị một chút, đi tham gia cuộc thi ca cơ tranh tài."
Mặt Thiên Thiên lộ vẻ khó xử: "Ai mà không biết Thiên Thiên ta không thông ngũ âm, sao mà hát được một bài hát hay, chỉ sợ nghe ta ca hát cô cũng miệng sùi bọt mép."
Loan Nguyệt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn nàng một cái, chỉ nói: "Thật là lãng phí vô ích một thân thể tốt như vậy."
Thiên Thiên im lặng, bởi vì nàng không còn lời nào để nói. . . . . .
Thiên Thiên nhìn cảnh tượng ấy, ngây ngốc nở nụ cười, trong lòng cũng không tránh được hưng phấn, cả người nhộn nhạo. Nàng cúi đầu nhìn mình một bộ váy đen và kiểu tóc đuôi ngựa gọn gàng hoạt bát không hề đẹp mắt chút nào, khẽ thở dài, thu hồi tầm mắt tiếp tục đi theo Loan Nguyệt.
Loan Nguyệt cũng không rãnh để ý nhiều như vậy, nàng hỏi người xung quanh đường đến Tần Hoài quán, liền một đường chạy thẳng tới, Thiên Thiên thở hổn hển đi theo phía sau nàng, lập tức liền chảy mồ hôi đầm đìa.
Tần Hoài quán không hổ là nơi quan trọng của Vu thành, còn chưa đến gần, đập vào mắt là một toà kiến trúc hùng vĩ và tráng lệ, đình đài cao ngất, núi giả nước chảy, tình điệu say lòng người. Ngẩng đầu nhìn, có thể thấy rõ ràng trên đình đài thật cao, có một cô gái yểu điệu trong điệu múa, vòng eo mềm yếu không xương, nhẹ như yến. Mặc dù bây giờ là ban ngày, nhưng trước cửa Tần Hoài quán vẫn có tiếng người huyên náo như cũ, đông như trẩy hội, dù là ban ngày, cũng có nhiều khách tới cổ động, đều lấy việc đến Tần Hoài quán xem ca múa làm một thú vui tao nhã. Bởi vì Tần Hoài quán là nơi ca múa, nên lúc này từng tiếng ca nỉ non truyền vào trong lỗ tai Loan Nguyệt và Thiên Thiên, oanh ca yến ngữ, nghe rất êm tai.
Đến gần chút, biển hiệu Tần Hoài lóng lánh, nhất thời liền đập vào tầm mắt của các nàng, cửa lớn mở ra thẳng tắp, cực kỳ sang trọng.
Loan Nguyệt và Thiên Thiên liếc mắt nhìn nhau, hết sức ăn ý cùng bước vào bên trong Tần Hoài quán. Đi thẳng đến đại sảnh, một bà lão từ từ đi ra từ bên trái đại sảnh, toàn thân màu trắng, nhìn rất lão luyện, không kiêu ngạo không siểm nịnh hỏi bọn họ: "Không biết hai vị cô nương đến tìm ai?"
"A. . . . . ." Thiên Thiên gãi đầu, đánh cho Loan Nguyệt một cái ánh mắt.
Loan Nguyệt nhìn Thiên Thiên do dự, mới nói với bà lão kia: "Nghe nói Lê Trang cô nương của Tần Hoài quán là ca cơ tuyệt thế, không biết bọn tôi có được vinh hạnh thấy dung mạo xinh đẹp của giai nhân?"
Bà lão kia nghe vậy, nhíu c


Old school Swatch Watches