Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.
"Ta chỉ muốn mỹ nhân đến làm ca khôi cho Tần Hoài quán của ta, ta vốn định mua thuốc mê, dùng thuốc mê bắt Thiên Thiên buộc ngươi giao một cô nương ra, mà ta không ngờ tới, người bán thuốc lại đưa Hợp Hoan Tán cho ta. . . . . ."
Ninh Ngọc cười đến châm chọc: "Dùng Thiên Thiên uy hiếp ta, Ly Hoan, ngươi quả thật bản lãnh."
Ly Hoan trầm mặc.
"Hôm nay ta liền dẫn Thiên Thiên rời đi, ngươi đi hay là ở, tùy ngươi quyết định, sau này ta và ngươi mỗi người đi một ngả, không còn qua lại." Giọng nói của Ninh Ngọc rất lạnh, mặt mũi cực kì u ám.
"Ngươi nói cái gì. . . . . ." Ly Hoan không dám tin nhìn hắn.
Ninh Ngọc không nói gì thêm, xoay người rời đi, bóng lưng lạnh nhạt.
Ly Hoan nắm chặt quả đấm trong tay, vừa định xông lên tìm Ninh Ngọc tranh luận, không nghĩ tới, một cái tay từ phía sau bắt được hắn.
Hắn quay đầu lại, trông thấy gương mặt bình tĩnh của Công Ngọc Thành.
Công Ngọc Thành cau mày nhìn vết máu trên khóe miệng Ly Hoan: "Ngươi bị thương."
Ly Hoan mất tự nhiên quay đầu: "Không cần ngươi quan tâm."
Công Ngọc Thành nắm tay Ly Hoan không buông ra: "Ta giúp ngươi trị liệu."
Ly Hoan nặng nề hất tay của hắn ra, nóng nảy gầm nhẹ một tiếng: "Ta cũng chỉ là tên hoạn quan, ngươi quan tâm ta làm cái gì!" Dứt lời, cặp mắt hơi ửng hồng.
Hắn chưa bao giờ nghĩ qua, vài chục năm tình huynh đệ của mình và Ninh Ngọc, có một ngày chấm dứt, vậy mà cũng chấm dứt. . . . . .
Từ lúc nãy nhìn bóng lưng của Ninh Ngọc rời đi, hắn cũng đã hiểu, tình bạn vài năm kia, đến đây liền đứt, hoàn toàn đứt.
Ly Hoan đưa tay che mặt, đè nén tiếng nghẹn ngào từ trong truyền đến, hắn không muốn khóc, nhưng mà, nhưng hắn lại không nhịn được, thật sự trong lòng rất khó chịu, hắn muốn giấu ở trong lòng, nhưng hắn thật sự quá khổ sở rồi, đều nói nam nhi không dễ rơi lệ, nhưng chỉ một lần này thôi, một lần là tốt rồi, từ đó về sau, hắn vẫn là Ly Hoan trước đây. . . . . .
Công Ngọc Thành nhẹ nhàng vịn bờ vai của hắn, dịu dàng nói: "Không sao, ngươi còn có ta."
Nơi xa, Ninh Ngọc ngừng thở nhìn Ly Hoan và Công Ngọc Thành, trên mặt không có biểu tình, hai tay lại rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Ly Hoan là hoạn quan, có lẽ trong lúc hai người gặp lại, hắn đã cảm thấy, mặc dù hắn ta đã cố ý che giấu, có thể nói và làm việc nữ tính như vậy, cùng với hắn ta ba năm trước đây quả thật như hai người. Nhưng dù cho như thế, vậy mà hắn lại không muốn suy nghĩ, Ly Hoan đến tột cùng đã trở thành bộ dáng gì.
Ngày kia Ninh Ngọc ngủ ở trên giường, nhưng thật ra là tỉnh, lúc ấy trông thấy Ly Hoan đè Công Ngọc Thành ở trên vách tường trong phòng hôn hắn ta.
Ninh Ngọc không còn biện pháp lừa mình dối người nữa, —— Ly Hoan là hoạn quan, hắn yêu Công Ngọc Thành.
Hắn ta hẳn là không muốn mình biết. . . . . . Ninh Ngọc nhìn hai người Ly Hoan và Công Ngọc Thành trong hoa viên hồi lâu, khóe miệng thoáng qua một nụ cười nhàn nhạt rồi biến mất.
Hắn xoay người rời đi, ở trong lòng khẽ nói: A Hoan, liền từ biệt như vậy, bảo trọng.
—— thuở nhỏ hai người sống nương tựa lẫn nhau, cuối cùng vẫn là mỗi người đi một ngả, người và vật không còn.
+++++
Ngày đó, Thiên Thiên Loan Nguyệt và Ninh Ngọc liền lên đường trở về nhà.
Nhìn bộ dáng Ninh Ngọc một mực im lặng như đang suy nghĩ, Thiên Thiên muốn mở miệng hỏi rốt cuộc Ly Hoan đi đâu, nhưng khi đến miệng, cuối cùng lại nuốt xuống.
Nàng luôn cảm thấy, kể từ khi rời khỏi Công Ngọc phủ, tâm tình của Ninh Ngọc không tốt lắm. Mặc dù đối với nàng vẫn một bộ dáng dịu dàng như nước, nhưng vẫn cảm giác hắn có chuyện gì đó giấu ở trong lòng, hơn nữa vô cùng có khả năng liên quan đến Ly Hoan.
Lúc này, rốt cuộc Ninh Ngọc mở mắt ra, có điều là nói với Loan Nguyệt: "Trước đây ngươi đã ở bên cạnh ta hai năm, đảm nhiệm chức hữu sứ, bây giờ ngươi đã rời khỏi Mặc Phi, nếu như ngươi nguyện ý, ta lập tức khôi phục vị trí của ngươi."
Hiển nhiên Loan Nguyệt sững sờ, hồi lâu mới phản ứng được: "Chuyện này là thật sao?"
Ninh Ngọc không đáp, mặt không chút thay đổi nhìn nàng.
Lúc này Loan Nguyệt nhếch miệng lên, tựa như bộ dáng lúc Thiên Thiên vừa mới nhìn thấy nàng, loại phong tình đặc biệt này lập tức hiện ra bao phủ cả người nàng ta, nàng làm động tác cúi chào Ninh Ngọc: "Nhất định không phụ kỳ vọng!"
Chờ đến lúc quay về Ninh phủ một lần nữa, đã là mười ngày sau. Trước tiên Ninh Ngọc triệu tập thập thất la sát trở về Thiên Điện, nói rõ khôi phục chức vị hữu sứ của Loan Nguyệt, sau khi dặn dò thêm vài chuyện, mới để cho mọi người rời đi.
Trải qua chuyện này, Thiên Thiên và Ninh Ngọc thành thục hơn rất nhiều, sống chung lâu ngày, liền trôi qua cực nhanh, thời gian nửa năm rất nhanh trôi qua, thời gian cũng từ đầu mùa hè chuyển đến mùa đông.
Hoa Mãn Lâu tiếp tục bận rộn công sự mới. Thêm Loan Nguyệt vào, thập thất la sát rốt cuộc một lần nữa trở lại 18 người như trước, bọn tỷ muội thường thường lặng yên không một tiếng động rời khỏi, sau đó lại mang sắc mặt mệt mỏi trở về, có người đi ra ngoài hơn mười ngày đã trở về, có người hơn mấy tháng, còn có người đến nay còn chưa