Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1923 lượt.
Thiên xua tay ngắt lời cô:
- Không có nhưng nhị gì hết, hành trình đi lại giữa hai thành phố chỉ mất có nửa giờ, con nếu thấy nhớ cha mẹ liền quay về thăm cha mẹ, còn có thể chat webcam nữa. Ừ, năm nay cha và mẹ con đang chuẩn bị mua máy tính rồi, đến lúc đó con cứ dạy cha mẹ sử dụng là được rồi.
Lam Sam còn muốn nói chuyện thêm, bà Thương Bình BÌnh đành nói:
- Nếu sự tồn tại của chúng ta mà khiến con phải làm những việc không xuất phát từ mong muốn của bản thân, cha mẹ cũng sẽ chẳng thấy vui đâu.
Lam Sam cúi xuống lau nước mắt. Cô đã sống 28 năm, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy mình có được nhiều như lúc này.
Sinh Nhật
Kiều Phong uống cạn sạch cốc nước gừng do ông Lam Thiên đưa cho, sau đó mọi người trong nhà họ Lam giữ anh lại ăn cơm tối, đến khi trời tạnh mưa, anh mới chào tạm biệt mọi người để quay về khách sạn.
Lúc Lam Sam tiễn anh xuống dưới lầu, cô giải thích với anh một chút về quyết định của cha mẹ mình, Kiều Phong ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng an ủi cô.
Hai hôm sau, Kiều Phong mang theo quà cáp đến chính thức chào hỏi cha mẹ Lam Sam. Lam Sam lúi húi giúp cha nấu cơm trong bếp, thật ra khả năng bếp núc của cả hai người đều không giỏi lắm, nhưng hiện mẹ cô vừa mới phẫu thuật xong nên bây giờ làm sao bà có thể tự tay nấu nướng được, vậy nên ông Lam Thiên định gọi điện gọi vài món bên ngoài, còn bản thân ông cũng làm thêm vài món để thể hiện thành ý, cuối cùng Kiều Phong không nhịn được đành chui vào bếp để giúp ông, kết quả là anh vô cùng kinh hãi.
Nói thật là, ngay từ đầu ông Lam Thiên vốn không hề coi trọng Kiều Phong, anh chàng này sao mà da dẻ cứ trắng nõn, lại còn không hề cường tráng chút nào, như vậy sao có thể gọi là đàn ông con trai được chứ. Thế nhưng bây giờ….
- Sao anh còn không mở cửa chứ?
- Á? À! – Anh móc lấy thẻ từ, cúi đầu quét mở, vừa mở cửa xong, anh phát hiện thấy một khối nho nhỏ cồm cộm trên mặt thảm.
Lam Sam ngạc nhiên che miệng:
- A, cái gì đây nhỉ? – Hành động của cô có chút gì đó khá khoa trương.
Kiều Phong ngồi xổm xuống kiểm tra, anh lục từ trong đống thảm được một hộp quà đã gói ghém cầu kỳ bằng giấy bọc màu đen lại còn thắt nơ, tuy rằng vì bị chôn dưới đất nên chiếc nơ hơi bị xộc xệch nhưng trông vẫn rất đẹp. Kiều Phong cầm chiếc hộp lên, ngạc nhiên nhìn cô.
Lam Sam nhấp nháy mắt:
- Mở ra xem đi chứ?
Kiều Phong liền mở hộp quà ra, bên trong là một chiếc ví LV màu đen. Anh mở ví tiền, đầu tiên đạp vào mắt anh là một tấm ảnh, trong ảnh là anh và Lam Sam đang ngồi bên nhau, cả hai đều nhìn thẳng vào màn hình cười rạng rỡ. Trong lòng bỗng ấm lên, anh ngước nhìn Lam Sam.
Lam Sam vẫn tiếp tục cổ vũ anh:
- Xem tiếp xem tiếp đi.
Kiều Phong ngay lập tức lật sau ví, trong ví xếp rất nhiều tờ tiền giấy với mệnh giá khác nhau, mỗi tờ đều được xếp thành hình trái tim to có nhỏ có, khiến cho chiếc ví chật cứng.
Kiều Phong nhìn theo, anh im lặng mỉm cười, vừa cười, anh vừa ngắm cô với ánh mắt rạng ngời.
Lam Sam bị anh ngắm đến ngượng quá, cô gãi đầu gãi tai, cười nói:
- EM không biết phải dấu đâu mới được, nên liền nhờ nhân viên khách sạn để ở đây, thế nào, có ngạc nhiên sung sướng không?
- Ừ, - anh lên tiếng, nhưng vẫn nhìn cô đắm đuối.
Lam Sam cất cao khóe miệng:
- Kiều Phong, sinh nhật vui vẻ.
- Cảm ơn em.
Anh cầm chặt chiếc ví, ngoài một lời cảm ơn thì không hề có thêm phản ứng nào khác mà chỉ một mực chăm chú nhìn cô, ánh mắt anh mỗi lúc lại càng sáng hơn.
Lam Sam cầm lấy cổ tay đang đeo đồng hồ của anh để xem giờ.
- Chúng mình đi ăn tối thôi nào? Anh muốn ăn bánh kem hay mì trường thọ?
Kiều Phong vẫn không trả lời, anh cầm ngược lại cánh tay cô, bất chợt hướng vào trong, cô bỗng thình lình lao vào ngực anh, sống mũi cao đụng trúng khuôn ngực vững chắc ấy bỗng chốc suýt vẹo luôn.
Lam Sam dở khóc dở cười, cô ngẩng lên nhìn anh:
- Anh làm gì thế?
Kiều Phong cúi xuống hôn cô, anh khá kích động nên vội vàng hôn, đầu lưỡi anh tiến vào cạy hàm răng của cô, tiến quân thần tốc vào trong. Lam Sam bị anh giữ chặt thắt lưng, cô bị động mà hưởng thụ nụ hôn này, cô bị anh hôn đến nỗi trái tim nhảy loạn xạ, đôi môi tê dại, hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Cuối cùng mãi đến khi sắp ngạt thở, cô mới giãy giụa đẩy anh ra.
Kiều Phong tạm buông tha chiếc miệng của cô, nhưng tay anh vẫn giữ chặt trên hông cô. Lam Sam thở phì phò nói:
- Em còn tưởng anh không thích món quà em tặng anh chứ. Hóa ra chỉ là cung phản xạ tương đối dài thôi…. ối..
Anh lại hôn cô. Lần này anh còn đùa nghịch với đầu lưỡi của cô, anh đẩy cô vào phòng. Sức anh quá mạnh khiến Lam Sam may mắn mới vào được, cô hơi hoảng hốt, mơ hồ nhận ra có chuyện sắp xảy ra, nhưng cô lại bị anh hôn đến mức mất tỉnh táo, không đủ sức để suy nghĩ thêm.
Sau khi vào trong phòng, Kiều Phong dán cô vào cửa hôn một trận mãnh liệt. Lam Sam có cảm giác quả thực bây giờ cô giống như một phiến lá đang bị cuồng phong cuốn lấy, đúng là thân bất do kỷ mà. Tới khi anh hôn c