Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2029 lượt.
" Cô hét lên một tiếng, tựa hồ không thể tiếp nhận chuyện mình tự nhiên lại có một baby.
"Miên Miên. . . . . . Bông vải Miên. . . . . . Em tỉnh lại đi, em không sao chớ?" Mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt tuấn tú phóng đại trước mặt, cô không nhịn được mà mạnh mẽ lui về phía sau. Đợi đến lúc cô nhìn rõ hình dáng người trước mặt thì cô mới thở ra một hơi, "Cậu nhỏ, thì ra là cậu? Làm em hết hồn ."
Tần Nhật Sơ gõ đầu cô một cái, thanh âm hơi trách cứ vang lên, "Em còn nói sao, chính Miên Miên mới làm cho anh hết hồn đấy, tự nhiên đang đứng lại té ngất xỉu trước mặt anh!"
Cô cười lớn, giật nhẹ tay áo Tần Nhật Sơ, hơi yếu thế nói: "Tốt rồi mà, cậu nhỏ, bây giờ chẳng phải là con không có chuyện gì rồi sao?" Nói xong, cô còn tự vỗ vỗ bộ ngực của mình, tỏ vẻ cường tráng.
Nghe vậy, Tần Nhật Sơ cũng không giống tưởng tượng của cô mà thanh tĩnh lại, ngược lại còn nhíu mày nhìn cô, giống như muốn nói rồi lại thôi một hồi lâu sau, "Miên Miên. . . . . . Em. . . . . ."
"Làm sao vậy? Cậu nhỏ?" Chẳng lẽ kiểm tra được cô có chứng bệnh nan y gì sao? Sẽ không phải xui xẻo như vậy chứ!
Tần Nhật Sơ liếc mắt nhìn vào đôi mắt đang hoang mang của cô, liên tục do dự, nhưng rốt cuộc đành cắn răng mà nói ra, "Miên Miên, em có thai!"
Có thai? Cô nhớ lại giấc mộng vừa rồi, cái đó gọi là điềm báo trước sao, thật là mẹ báo mộng nói cho cô biết cô sắp trở thành một người mẹ sao, chính là thật sự có Bảo Bảo trong đời thật sao. Bảo Bảo, nhớ tới xúc giác mềm mại kia, cô không còn thấy kinh ngạc hay bất an như vừa mới bắt đầu nữa, ngược lại thay vào đó là tràn đầy ngọt ngào cùng mong đợi.
Bất tri bất giác cô sờ sờ cái bụng rồi lại không kìm hãm được mà cong mắt cười. Bảo Bảo, bé con, cô lại có một đứa con của mình, lại là đứa con của cô và anh hai nữa. Hắc hắc, đứa bé khi lớn lên sẽ có bộ dạng gì đây nhỉ, giống cô nhiều hơn hay là giống anh hai nhiều hơn? Trong đầu cô không khỏi hiện ra phiên bản thu nhỏ của cô và anh hai, ừ, vẫn là giống anh hai thì tốt hơn, tương đối đẹp mắt hơn, cũng tương đối đáng yêu hơn. . . . . .
Đang lúc cô đắm chìm trong tưởng tượng đứa bé sẽ có bộ dáng như thế nào thì Tần Nhật Sơ đã cắt đứt mãi mê phán đoán trong đầu của cô, "Miên Miên, em muốn sinh đứa bé này sao?"
Cô đối với câu hỏi của Tần Nhật Sơ có chút không hiểu nhưng vẫn gật đầu một cái, nói: "Em muốn nha." Tại sao cô lại không cần chứ, đây là đứa con của cô với anh hai, đứa con mang trong người huyết mạch cùng tình yêu của hai người, đáng yêu đến như thế, làm cho người ta yêu thương đến vậy, cô sao có thể không cần.
Tần Nhật Sơ nghe thấy câu trả lời của cô liền nhăn mày lại, lui thân thể ra sau, ở trong phòng cứ đi tới đi lui, cả người nhìn rất là phiền não, "Miên Miên,em. . . . . ."
"Cậu nhỏ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" Bộ dáng Tần Nhật Sơ lo lắng làm cho lòng cô cũng mơ hồ có chút bất an.
Tần Nhật Sơ không trả lời cô, vẫn đi qua đi lại như cũ, làm như muốn đem sàn nhà mài láng luôn rồi hắn mới dừng lại, chống lại đôi mắt kinh nghi bất an của cô, nhẹ giọng mở miệng nói: "Miên Miên, em cũng biết em cùng Hiên Viên mặc dù ngoài mặt là anh em nuôi, nhưng trong thực tế hai người đích thị là anh em ruột thịt cùng cha khác mẹ, con của hai người. . . . . ." Tần Nhật Sơ ngừng lại một chút, sau đó mới dùng một thanh âm yếu ớt nói: "Có thể sẽ phải . . . . . Sẽ cùng những đứa bé bình thường không giống nhau."
"Cái gì?" Lời nói của Tần Nhật Sơ như đánh tan tất cả vui sướng trong lòng cô, cô vẫn đang hạnh phúc vì cô sắp có một đứa bé tuyệt vời đến với thế giới này, nhưng lại hoàn toàn không nghĩ tới tình hình huống này, đứa nhỏ này sẽ như cô dự liệu bình thường khỏe mạnh sao, nói không chừng sẽ dị dạng thì sao, nói không chừng là kém trí, rất nhiều rất nhiều trường hợp sẽ có thể xảy ra nhưng cô căn bản không cách nào tưởng tượng được đứa bé sẽ mang dáng vẻ gì ra đời đây.
Vừa nghĩ đến chỗ này, cô không còn tưởng tượng được sự vui sướng lúc chào đón đứa bé mới đến như thế nào nữa.
Tần Nhật Sơ đem thất vọng của cô thu vào trong mắt, không nhịn được vỗ vỗ đầu của cô an ủi nói: "Miên Miên, đừng thương tâm, cũng không phải là hoàn toàn không có cơ hội, hiện tại y học rất phát triển, đứa bé này cũng vẫn có cơ hội bình thường mà." ( câu này đơn thuần là an ủi, không có nghĩa là quan điểm của tác giả! ! Quả thực là mở mắt nói mò! ! !)
"Thật sao?" Cô nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó mới nhẹ nhàng cười lên.
Tần Nhật Sơ còn nói: "Nhưng mà, chuyện này độ chuẩn xác thì không ai có thể bảo đảm được." Ngừng một hồi lâu sau, hắn liếc nhìn cô đang ngồi trên giường một cái rồi mới tiếp tục mở miệng, "Miên Miên, em. . . . . . Em nhất định phải sinh đứa bé này sao?"
Cô muốn đứa bé này sao? Cô muốn đứa bé này sao? Nếu như việc cô muốn con, nhưng đối với con mà nói được sinh ra chính là đau khổ lớn nhất trong đời, hoặc giả tương lai không lâu sau, con sẽ oán hận, con sẽ oán giận cô năm đó dù đã biết rõ sinh đứa bé nhất định phải chịu nguyền rủa nhưng vẫn khư khư cố chấp để cho nó đi đến cái thế giới này, cái này đối với con mà nói là nỗi