Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.

t đầu một cái.
Tần Nhật Sơ cứ như sợ cô không nhớ ra, nói tiếp: “Hai ta ngày đó đã thỏa thuận rồi, sau khi chuyện này thành công, tôi có thể lấy một thứ từ em?”
Cô ngẫm nghĩ, vậy là đúng rồi. Theo như giao ước ban đầu của hai người, nếu như anh hai tới cướp dâu, đứng trước mặt mọi người mà tỏ tình với cô thì cô sẽ phải vô điều kiện đáp ứng một yêu cầu của Tần Nhật Sơ. Mà bây giờ, hiển nhiên là đã đến lúc cô phải thực hiện cam kết rồi, vì vậy cô lại gật đầu thêm một lần nữa.
“Như vậy…” trước khi cô kịp có phản ứng thì trong nháy mắt, Tần Nhật Sơ đã cúi xuống khuôn mặt cô, thả xuống đó một nụ hôn nhẹ như lông hồng. “Tôi chỉ muốn một nụ hôn mà thôi!” Nói xong, không đợi phản ứng dữ dội của anh hai, đã rút lui về phía sau.
“Miên Miên, chúc em hạnh phúc!” Nói xong, Tần Nhật Sơ liền lấy từ trong túi áo ra một lá thư đưa cho cô: “Bây giờ, Miên Miên, em đã không còn điều gì phải sợ hãi nữa rồi. Về mặt pháp luật, em đã là vợ của Tần Nhật Sơ, cho nên đối với trăn trối của ông ngoại em, em đã làm được rồi, bây giờ không còn phải thấy có lỗi với ông ấy nữa! Còn nữa…, thứ này tôi cho em. Bây giờ, tôi hoàn toàn trả lại cho em tự do và hạnh phúc!”. Sau đó, Tần Nhật Sơ xoay người bước xuống lễ đài, đi thẳng ra khỏi giáo đường, để lại cô đứng đó hai gò má nóng lên, ngơ ngác nhìn bóng lưng cô đơn ấy đang dần biến mất khỏi tầm mắt mình…
A, đau! Trên môi truyền đến một loại đau đớn kéo cô trở về với hiện tại. Mở to mắt, cô nhìn thấy anh đang nổi giận đùng đùng, trừng mắt nhìn cô: “Quả bóng nhỏ, em đã đi du hành không gian đủ chưa?”
Oa, mùi ghen tuông chua loét lên rồi nha! Cô vội vàng lắc đầu, giơ lên lá thư Tần Nhật Sơ đã giao cho cô, đưa cho anh.
“Em nghĩ đây là cái gì?” Anh nhìn lá thư trên tay cô, bất mãn trên mặt dần dần mất đi. Bàn tay nhẹ nhàng bóp một cái, lá thư đã bị mở ra. Lúc này, từ bên trong rơi ra hai tờ giấy.
Cô nhặt lên, vừa nhìn, sắc mặt đã không khỏi trắng bệch.
Trong phong bao có hai tờ giấy, một là giấy thỏa thuận li hôn, hai là: di thư của cha cô – Nguyễn Diệp Thành.
“Miên Miên, con gái thương yêu của cha. Khi con đọc được những dòng chữ này thì cũng là lúc cha đã không còn trên thế gian nữa rồi. Có lẽ, đây chính là sự trừng phạt của ông trời dành cho kẻ cả đời đã làm rất nhiều việc sai trái như cha! Trừng phạt cha vì vẫn luôn lạnh nhạt với đứa con gái ngoan ngoãn đã luôn kính yêu cha vô vàn. Trừng phạt cha đã tự tay giết chết người phụ nữ mà mình yêu thương. Trừng phạt cha, khiến đứa con trai ruột của cha chưa từng gọi mình một tiếng: “cha”.
Báo ứng! Tất cả đều là báo ứng!
Cả đời cha luôn kiêu ngạo bá đạo, làm việc chưa từng từ bất cứ thủ đoạn nào. Khi cha còn trẻ, vì muốn nhanh chóng đạt được dã tâm mà làm tổn thương không biết bao nhiêu người! Nhất là về mặt tình cảm, cha đã làm hại mẹ con Diệp Hiên Viên phải lưu lạc nơi đầu đường góc phố. Cha còn làm hại mẹ con hơn hai mươi tuổi đã phải ôm hận mà chết. Hơn nữa, cha còn làm con trở thành đứa trẻ tự ti nhát gan, khiến cho con tin rằng vì con mà mẹ con mới mất.
Cho đến lúc cuối cùng, cha mới phát hiện ra bên cạnh mình đã chẳng còn ai nữa! Người xưa nói không sai, nơi đỉnh cao quả thực lạnh lẽo, cô độc! Khi cha đã có được thành công, cha mới nhận ra mọi thứ xung quanh mình đều chỉ là phù du sương khói. Công đã thành, danh đã toại, nhưng đã không còn ai cùng chia sẻ với cha phần sung sướng này nữa rồi!
Sau đó, cha gặp được dì con. Cha cho rằng cô ấy là người có thể cùng cha chia sẻ sung sướng và khổ đau. Vì thế, cha hao tổn tâm cơ, không chừa thủ đoạn nào, thậm chí là làm tổn thương con chỉ vì muốn giữ cô ấy lại. Nhưng mà cuối cùng tất cả chẳng qua cũng chỉ là ảo tưởng, là công dã tràng.
Cha yêu cô ấy, cô ấy lại hận cha!
Hận cha phụ bạc chị gái cô ấy, hận cha làm tổn thương con!
Xin lỗi con, Miên Miên, bảo bối ngoan của cha, cha rất xin lỗi! Chỉ vì cha đã cố chấp muốn theo đuổi thứ không thuộc về mình mà làm tổn thương đứa con gái đáng yêu vẫn luôn ở bên cạnh cha! Thật xin lỗi, con gái, thật xin lỗi!
Bây giờ, đã đến lúc cha phải đi tìm dì của con rồi. Cô ấy rất sợ cô độc và tịnh mịch. Nơi hoàng tuyền lạnh lẽo như thế, chắc chắn cô ấy đang rất sợ. Mặc dù cô ấy hận cha, chỉ mong vĩnh viễn cũng không phải gặp lại cha. Nhưng, cha rất đau lòng, cha rất muốn đi theo cô ấy! Miên Miên, tha thứ cho cha vì đã rời bỏ con, cả đời này cha đã luôn có lỗi với con rồi! Nhưng đối với dì con, cha không còn cách nào khác, vĩnh viễn không thể buông tay…
Bên cạnh con bây giờ đã có Diệp Hiên Viên chăm sóc, cha thực sự rất yên tâm. Thằng nhóc này mặc dù thửa hưởng sự bá đạo của cha, tuy cũng có khi tàn nhẫn vô tình, nhưng nó đối với con chính là ngàn vạn trân trọng cùng yêu thương. Cho nên, con có thể hoàn toàn tin tưởng vào nó. Có nó ở bên cạnh, cha tin rằng, con sẽ hạnh phúc!
Thôi, thời gian đã không còn sớm nữa, cha phải đi đây…
Con đừng lo lắng, cũng đừng sợ hãi điều gì cả. Bởi vì cha rất vui, vì cha sẽ nhanh chóng gặp lại dì của con. Lần này, cha sẽ không mạnh bạo cưỡng ép nữa, cha sẽ dùng cả tấm chân tình của m


Ring ring