Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.
ày?”
“Cái gì mà chuyện nhỏ này chứ? Đây là đại sự cả đời đó nha, vú Lâm, bà cũng không phải là không biết đối với con gái việc này quan trọng đến nhường nào a…”
“Miên Miên, con có đói bụng không?” Vú Lâm đột nhiên cắt ngang lời ca thán của cô.
Đúng là qua mấy việc cô lại quên mất việc quan trọng nhất. Lúc ban đầu cô rời giường không phải là vì muốn cho cục cưng của cô ăn no hay sao, sao cô lại quên được nhỉ? Sờ sờ bụng, nước mắt của cô cuối cùng cũng ngừng rơi, kéo cánh tay của vú Lâm, làm nũng nói: “Vú Lâm, con muốn ăn ô mai táo mèo…”
Vú Lâm nghe vậy, yêu thương xoa đầu cô, khẽ lắc đầu một cái rồi đi vào phòng bếp.
***************** Đường ranh giới của phụ nữ có thai hay cau có *****************
Buổi tối, cô nằm một mình trên giường, vui vẻ đọc sách, ngay cả việc anh vào phòng lúc nào, cô cũng không phát hiện ra.
“Miên Miên…” Con muỗi vo ve bên cạnh, không quan tâm!
“Miên Miên…” Ở đâu lại bay ra con ruồi nữa, ghét!
Thanh âm kia kiên nhẫn liên tiếp gọi tên cô mấy lần cô cũng không thèm trả lời, cuối cùng là một tiếng hét như sấm giật: “Nguyễn Miên Miên!”
Cô vuốt ve đôi tai, tự thương cho cái màng nhĩ đau đau của mình, ngước mắt lên nhìn lướt qua anh một cái, sau đó tầm mắt lại thu về trên quyển sách trước mặt: “Có chuyện gì sao?”
Tiếng của anh lại một lần nữa vang lên: “Nguyễn Miên Miên, gả cho anh!”
“Được!” Sau khi thốt ra câu này, ước chừng mười giây sau cô mới có ý thức được mọi chuyện, vứt sách ra, nhào tới phía trước níu lấy cổ anh, giọng điệu pha chút tà ác: “Anh hai… Anh vừa mới nói gì?”
Anh nhún nhún vai: “Cầu hôn đó! Em đồng ý rồi đúng không?”
“Em…”
“Đừng nói nhảm nữa, đưa tay ra đây, đeo nhẫn!”
“Em…”
“Đưa tay ra!”
“Em… Em không cần…”
“Em… Nói gì, anh nghe không rõ?” Giọng điệu tà ác vừa nãy bây giờ đã đổi chủ.
Cô ôm lấy cổ họng mình, chân run rẩy nhưng vẫn dũng cảm nói: “Vừa không có hoa tươi, vừa không có quỳ một chân xuống đất…”
“Thật sao?” Tiếng cười âm hiểm của người nào đó vang lên.
“Anh… Anh hung dữ với em, em sẽ khóc… Nha, phải là hoa tươi thật đó đó nha!”
Anh không biết từ lúc nào đã đổi thành tư thế tiêu chuẩn, quỳ một gối xuống ở trước giường cô, nâng bàn tay trắng nõn bé nhỏ của cô lên, khẽ hôn: “Nguyễn Miên Miên, em có nguyện ý gả cho anh không? Gả cho anh, để cho anh danh chính ngôn thuận được chăm sóc cho em, chỉ mình em.” Vừa nói xong, anh kéo bàn tay cô đặt lên nơi trái tim đang đập rộn ràng của anh.
Thứ đang đập thình thịch dưới bàn tay cô kia chính là trái tim của anh, như thể đang rất căng thẳng, vội vã lại gấp rút giống như cô bây giờ: rất hồi hộp. Trong lúc cô đang tưởng tượng, lại nghe bên tai âm thanh êm ái của anh vang lên: “Gả cho anh, anh chính là của em.”
Nói nửa ngày, chỉ có những lời này mới khiến cô cảm động không thôi. Vừa nghĩ tới việc một thiên thần như anh lại đang quỳ dưới chân cô, cô không khỏi cảm thấy có chút sợ hãi. Người đàn ông này sẽ là của cô, người đàn ông tuấn tú cao ngạo này cuối cùng cũng thuộc về cô. Nghĩ vậy, cô hào hứng liếc nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất, trong đầu liền lóe lên suy nghĩ thật tà ác, cười một tiếng: “Vâng… Để em suy nghĩ một chút…”
“Nguyễn Miên Miên! Em đừng có được đằng chân rồi còn lân đằng đầu!” Quả không hổ danh là anh hai không có tính nhẫn nại mà. Khuôn mặt anh tối sầm, dáng vẻ giống như nếu cô không đồng ý với anh thì anh sẽ lập tức nhào lên cắn xé cô vậy, thật là hung ác nha!
Thấy thế, cô không có bản lĩnh chút nào, liền vươn tay, lầm bầm nói: “Em đồng ý với anh là được chứ gì!”
Anh lại nâng tay cô lên, hỏi: “Em rất uất ức sao?”
“Không có… Không có.” Tuy miệng nói ra là không uất ức nhưng nghe giọng nói cũng đủ biết sự uất ức này đã thể hiện rõ ràng tới mức nào.
Anh đeo nhẫn vào tay cô, nâng lên, khẽ hôn “Quả bóng nhỏ, em là của anh!”
“Vâng, em là của anh, vẫn luôn là của anh!” Cô nghiêng người về phía trước, khẽ hôn: “Anh, em vẫn sẽ là của anh, chỉ của một mình anh!”
Anh vuốt ve khuôn mặt của cô, thuận thế bò lên giường, ôm cô vào trong ngực, cùng ngẩng đầu ngắm ánh trăng soi ngoài cửa sổ, khe khẽ nói: “Đúng vậy, chúng ta vẫn luôn là của nhau! Chưa từng thay đổi!”
(TX: Đoạn này có thể hiểu được anh đang ví tình yêu của hai người sẽ luôn vĩnh cửu như ánh trăng ngoài cửa sổ vậy. Trăng có khi tỏ khi mờ, giống như tình yêu của hai người có lúc giận dỗi, hờn ghen, có khi yêu thương, ấm áp… nhưng sẽ mãi mãi trường tồn cùng với thời gian… Uấy, lãng mạn ghê chưa :x. Mình thích :x :x :x)
Ánh trăng lấp lánh chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của anh tạo nên một hình ảnh thật mông lung mị hoặc. Cô nắm chặt tay anh, rúc vào trong lòng anh, cảm giác được hương cỏ xanh thơm ngát quen thuộc, mỉm cười mãn nguyện chìm vào trong mộng đẹp.
Cả cuộc đời này, hãy cứ như vậy đi. Cô chỉ cần an tâm ngủ trong vòng tay người đàn ông này, cái gì cũng không cần quan tâm, cái gì cũng không cần để ý. Chỉ cần nhớ anh là của cô và cô là của anh, chỉ như vậy thôi là đủ rồi.
Tất cả những bất an, tất cả những nóng nảy của cô đều sẽ vì hương cỏ xanh thơm