Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.

br>Cô bóp bóp cánh tay, cúi đầu xuống không nói gì nữa.
Nữu Nữu ở bên cạnh lặng lẽ huých cô một cái, nhỏ giọng nói: ”Miên Miên, cậu có sao không?”
Cô ngẩng đầu lên, cầm tay Nữu Nữu, cười cười: ”Không sao, không sao, chẳng qua chỉ là điểm danh thôi mà!”
Cứ như vậy, cả tiết học cô thấp thỏm nhìn đồng hồ, mong chờ hết tiết, cầu nguyện nhanh nhanh đến giờ tan học một chút.
”Reng.....”, tiếng chuông mong đợi từ lâu rốt cuộc cũng vang lên, cô nhanh chóng thu dọn sách vở, chuẩn bị chuồn êm ra khỏi lớp học.
Bỗng lớp phó đời sống từ phía sau lưng cô la lớn: ”Nguyễn Miên Miên, chưa được về, hôm nay đến phiên cậu trực nhật!”
Cô nhìn đống rác trong phòng học, cười khổ.
Những thứ này mỗi khi đến phiên cô trực nhật đều được các công chúa quý tộc kia cố ý ném lại rất nhiều, lại toàn là những thứ khó dọn dẹp như nước trái cây, chocolate. Mà mỗi khi đến phiên họ trực nhật thì đều là người giúp việc trong nhà đến giải quyết.
Nữu Nữu đi tới, thương hại nhìn cô: ”Miên Miên, có cần giúp đỡ không?”
Cô lắc lắc đầu, ”Thôi, tớ tự làm cũng được!”. Lần đầu tiên Nữu Nữu giúp cô, kết quả là ngày hôm sau đã bị người ta vẩy đầy mực nước vào người.
Hai giờ sau cô mới dọn dẹp được xong đống rác trong phòng học, sắc trời từ từ chuyển tối, cô nhìn đồng hồ, đã hơn bảy giờ, sắp hết giờ xe buýt chạy qua rồi.
Đây là khu quý tộc, bình thường rất ít xe buýt, dĩ nhiên, thời gian chạy qua cũng tương đối sớm hơn.
Cô kéo mấy túi rác nặng nề đi về nơi đổ rác của trường. Nơi đổ rác của trường ở phía sau vắng vẻ, để cho mùi hôi của bãi rác không ảnh hưởng đến không khí trong sạch trong trường, cho nên hiệu trưởng đặc biệt thiết kế một cánh cửa sắt nhỏ ngăn cách với sân trường tráng lệ.
Bởi vì bị ngăn cách vắng vẻ nên việc ăn hiếp, bắt nạt học sinh thường xuyên xảy ra ở đây.
Cô thận trọng liếc nhìn xung quanh vắng vẻ để chắc chắn không có việc gì. Không biết vì sao cô luôn có cảm giác hôm nay sẽ có việc gì xảy ra.
Cứ như vậy, cô vừa đi vừa quay đầu ngó nghiêng, gian nan kéo mấy túi rác đến đống rác đổ đi.
Sau khi vứt rác, cô hơi yên tâm, quả nhiên là cô đa tâm nghi thần nghi quỷ.
Nhưng không ngờ, chỉ trong một lát, tiếng cửa sắt đóng lại nặng nề từ sau lưng cô truyền tới.
Đại tỷ Chu Chính Nam trong lớp mang theo mấy tiểu lâu la xuất hiện trước mặt cô.
Cô sợ hãi lùi về sau một bước, ”Các người muốn làm gì?”
Chu Chính Nam cười nham hiểm, “Mày hỏi tao muốn làm gì hả? Hừ, đồ xấu xí, người khác sợ mày nhưng tao không sợ, tao không tin nhà mày có khả năng đè bẹp tứ đại gia tộc chúng tao! Lý Hoan, Hoàng Khiết, bắt lấy nó cho tao!”.
Hai người nhanh chóng chạy tới bên cạnh, kéo tay cô lên.
Chu Chính Nam nhặt một thanh gỗ lên, hung ác đánh xuống lưng cô, ”Ai bảo mày dám quyến rũ thầy giáo Tần, ai khiến mày câu dẫn anh ta! Xấu xí, xấu xí như vậy, sao mày không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem, ”vẻ đẹp” này của mày mà dám tranh giành với tao!”.
Nói xong, cô ta dùng lực vung thanh gỗ đánh lên người cô, mới đầu cô còn cố né tránh, nhưng khi bị một đứa bên cạnh giáng cho một cái tát, cô nhất thời mất sức, chỉ có thể bị động đón nhận đòn đánh hung ác kia, thân thể đau đớn đến tê liệt.
Không biết qua bao lâu, cô cảm giác trên người có gì dấp dính chảy xuống, toàn thân vô lực mơ mơ hồ hồ.
Cảm thấy giày vò cũng đã đủ rồi, hai đứa bên cạnh cũng buông cô ra, mặc cho cô ngã lăn ra đất, sau đó, một đứa nắm lấy tóc cô, bóp cằm cô thật mạnh, ”Lần sau còn dám mê hoặc thầy giáo Tần nữa không?”
Thì ra đó là Chu Chính Nam.
Cô gắng gượng chống đỡ, không cho phép mình ngất xỉu, không ngừng lắc
đầu , ”Không..... Không dám nữa!”
Chu Chính Nam có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của cô, buông cô ra, đứng lên cười nói: ”Ngoan như vậy, tặng cho mày một món quà lớn. Hoàng Khiết!”
”Xoạt!” Nước từ trên đầu cô đổ xuống.
Nhìn thấy bộ dạng cô chật vật đến như vậy, bọn chúng mới hài lòng, nhanh chóng rời đi. Dĩ nhiên trước khi rời đi cũng không quên đóng cánh cửa sắt lại.
Bây giờ đã là cuối hạ, mặc dù ban ngày vẫn còn hơi nóng bức, nhưng buổi tối đã có khí lạnh.
Thân thể cô lạnh run, vết thương trên người nhức nhối, chật vật lấy điện thoại di động trong cặp ra, nhưng điện thoại hết pin rồi.
Co giãy dụa bò ra chỗ cửa sắt, suy yếu kêu lên một tiếng, ”Có ai không? Có ai không?”.
Đáp lại cô chỉ là một mảnh im lặng.
Kêu thật lâu, cuối cùng cô hoàn toàn đầu hàng, sợ là bọn chúng ném cô một mình ở chỗ này.
Nhìn sắc trời bên ngoài đã tối đen lâu rồi.
Không biết anh hai không thấy cô về nhà có đi tìm cô không?
Vuốt vuốt bắp đùi trắng nõn, hình như là có máu chảy. Thương tích như vậy sợ rằng không thể lừa dối anh được.
Cô rúc trên bậc thang lạnh như băng, nhìn ra khoảng không gian đen kịt phía ngoài, vết thương trên người càng ngày càng đau, thân thể cũng càng ngày càng lạnh, thực sự rất muốn khóc.... rất muốn khóc...
Không sao, Miên Miên, không khóc, Miên Miên không được khóc.
Tuy là nghĩ vậy, nhưng nước mắt cô không khống chế được mà rơi xuống.
Cô vừa lạnh, vừa đói, lại mệt mỏi