Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.

lấy, “Miên Miên tiểu thư, tiểu thư khỏe không, đã lâu không gặp, chúng tôi rất nhớ cô!”
Cô bị bộ ngực đầy đặn vĩ đại kia áp bức đến mức không thể thở được, đột nhiên, bà Vương buông cô ra, nắm lấy eo cô quan sát, sau đó cặp mắt đỏ lên rơi lệ, “Miên Miên tiểu thư, cô gầy quá, cô xem chẳng có tí thịt nào?”
Gầy, làm sao có thể!!! Lúc cô đang định mở miệng đòi lại công đạo cho lớp thịt trên người thì bà Vương đã như một làn khói biến mất trước mặt cô, xa xa truyền đến âm thanh vang vọng của bà, “Miên Miên tiểu thư, cô chờ một chút, tôi nấu cho cô mấy món ngon, nhất định phải bồi bổ cho cô một chút mới được!”
Kể từ sau khi ông ngoại ngã bệnh, trong nhà lớn của Tần gia chỉ có bác Tần và bà Vương, thỉnh thoảng cũng có bác sĩ đến trông chừng, nhưng sau đó anh hai nói ông ngoại cần được tĩnh dưỡng nên chuyển đến trại an dưỡng quý tộc trên núi.
Cô nhớ tới trại an dưỡng, ở đó non xanh nước biếc, cảnh vật thanh u, là một nơi thanh tĩnh để dưỡng bệnh.
“Đi thôi, vào nhà đi!”, Tần Nhật Sơ dẫn cô lên lầu.
“Đi đâu?” Cô đi theo sau anh, tò mò hỏi.
Tần Nhật Sơ quay đầu lại, nở nụ cười ấm áp như gió xuân, “Không phải em muốn nhìn mẹ em sao?”.






Mẹ
Lúc còn nhỏ cô không có nhiều cơ hội đến nhà ông ngoại.
Dù là hữu ý hay vô tình thì cha luôn cố ý ngăn cản cô đến nhà ông ngoại, cho nên những ngày lễ tết thì chỉ có ông ngoại đến nhà cô chơi, còn cô chỉ thỉnh thoảng đến nhà ông, vì vậy cô cực ít có cơ hội đến.
Giao tình của cha với ông ngoại vốn mỏng manh, cô một chút cũng không biết được nội tình bên trong. n oán giữa họ cô không hề biết, mà cũng không muốn biết.
Cho dù có loáng thoáng nghe được một chút thì cô cũng cố gắng quên đi không để ý.
“Chị, căn phòng này nhận dược nhiều nhất ánh chiều tà, rất đẹp, trước kia khi còn nhỏ, chúng ta thích nhất là tựa vào cửa sổ phía trước nói chuyện phiếm, đọc sách, cùng nhau nhìn ánh hoàng hôn buông dần!” Tần Nhật Sơ tựa vào cửa sổ phía trước, vẻ mặt dịu dàng, giống như đang nhớ lại một hồi ức vô cùng đẹp.
Ánh chiều tà phủ lên gương mặt tuấn tú của Tần Nhật Sơ có vẻ đẹp đặc biệt mê hoặc. Dường như mọi thứ xung quanh đều không tồn tại, trước mặt chỉ có anh, thế giới này cũng chỉ có anh.
Cô bị mê hoặc từ từ tiến lên, nhẹ nhàng nói, “Rất đẹp, cảm giác mỹ lệ giống như trong giấc mơ”.
Trong khoảnh khắc, cô không biết ngoài vẻ mỹ lệ của ánh tà dương lúc chiều tàn còn có người đàn ông như mộng ảo này, cô ngơ ngác nhìn vẻ đẹp lung linh ấy, không thể nhúc nhích, không thốt nên lời.
Hai người cứ như vậy đứng ở bên cửa sổ, dường như ký ức trong anh theo ánh trời chiều cũng biến mất, đến khi cả không gian mờ mờ ảo ảo dần dần lạnh như băng.
Tần Nhật Sơ phục hồi lại tinh thần, đi tới chiếc bàn đọc sách màu vàng nhạt trước mặt, mở ngăn kéo ở tầng trên cùng lấy ra một quyển album to đưa cho cô.
“Cô ấy chính là mẹ em”.
Cô lật lật quyển album cũ kỹ, trong lòng đột nhiên cảm thấy ấm áp, sự ấm áp giống như từng sợi tơ mỏng cuốn chặt trái tim cô, chẳng lẽ đây là trong chốn u minh mẹ cô đã để lại cho cô một tình yêu thật dịu dàng hay sao?
Cuốn album có ảnh mẹ cô từ khi bi bô tập nói đến bức ảnh Yên Nhiên đang cười nói dáng vẻ thướt tha mềm mại, lúc ấy mẹ cô thật sự rất hạnh phúc. Mặc dù nụ cười có phần yếu ớt, nhưng là nụ cười phát ra từ nội tâm, có cảm giác vô cùng chân thật.
Lâm mẹ nói mẹ cô và dì nhỏ rất giống nhau, thật sự là mẹ cô và dì nhỏ ngũ quan giống nhau đến chín phần, nhưng có thể thấy, mẹ cô thật dịu dàng điềm đạm, là tiểu thư nhà giàu, nhưng dì nhỏ lại có vẻ hướng ngoại hoạt bát hơn một chút. Nếu nói mẹ cô giống làn nước mềm mại thì dì nhỏ lại là ngọn lửa nhiệt tình.
Hai gương mặt giống nhau, nhưng tính cách lại bất đồng.
Nhưng nhìn tới nhìn lui cô cũng không thấy mình và mẹ có điểm gì giống nhau trừ mái tóc xinh đẹp đen nhánh.
Một người là làn mây trắng lững lờ bay trên bầu trời, một người chẳng qua là nước bùn đen trên mặt đất, sao có thể so sánh, sao có thể giống nhau được.
Gấp cuốn album lại, cô hơi chán nản nói, “Em với mẹ chẳng giống nhau một chút nào cả. Mẹ cao quý nhã nhặn như vậy, mà em --------“, cô thở dài véo véo lớp thịt trên cánh tay.
Tần Nhật Sơ ngồi xuống bên cạnh cô, nâng gương mặt cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi nói từng chữ, từng chữ một: “Không cần phải tự ti, Miên Miên, em rất đẹp, em giống chị như đúc”.
Cô nghiêng mặt qua một bên nói, “Cậu út, anh không phải an ủi em, em biết rõ diện mạo em ra sao mà”.
“Ai an ủi em?” Tần Nhật Sơ hình như hơi tức giận nắm lấy vai cô, ép cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh ta, “Miên Miên, từ góc độ của một người đàn ông mà nói, một người phụ nữ chỉ cần có thể khơi lên dục vọng của người đàn ông thì cô ta đã được công nhận, được tán thưởng, mà bây giờ ---------“
Tần Nhật Sơ kéo tay cô trượt xuống hạ thân của anh ta, “Mà bây giờ, em đã khơi lên dục vọng của anh, em có cần anh đem cơ thể nói cho em biết, anh không nói dối”.
Phía dưới lớp quần áo nóng rực, nhiệt độ truyền tới


XtGem Forum catalog