Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342094

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.

y rốt cuộc là xảy ra chuyện gì , cô rốt cuộc bị làm sao rồi. . . . . . Một hồi lâu anh hai không có nghe được câu trả lời của cô, tự giễu cười một tiếng, từ từ ngồi dậy, đi ra cửa đi. Cô nhìn bóng lung anh hai từ từ biến mất, trong nội tâm chợt dâng lên một loại khủng hoảng không nói nên lời , hé miệng, cômuốn nói gì, nhưng mà thế nào cũng không phát ra được thanh âm nào, giống như ở trong cổ họng bị nhét một khối vải rách , ấp úng không cách nào phát ra một từ . cô thất hồn lạc phách nằm ở trên giường, thân thể đau đớn đã từ từ biến mất, thay vào đó là đau nhói bén nhọn trong lòng. Đêm thì dài đằng đẵng, cô cả đêm vẫn chưa chợp mắt được.






Biến chuyển
Kể từ cái ngày anh hai đi ra khỏi phòng của cô, anh giống như cũng đi ra khỏi sinh mạng của cô, liên tục rất nhiều ngày đều không thấy bóng dáng.
Vừa mới bắt đầu,cô ở trên giường không nhúc nhích cô chỉ cho là anh hai có thể chỉ là một lúc nóng giận mà nói lẫy một chút, không để ý tới cô thôi. Nhưng mà sau khi thương thế cô tốt lên cũng đã đi học lại ,đã hai tuần lễ, nửa tháng qua đi, vẫn không nhìn thấy thân ảnh anh hai thì trong lòng mới giựt mình luống cuống lo sợ, chợt hiểu anh hai là thật là không để ý tới cô nữa.
Má Lâm cũng nói sau hôm ấy, anh hai cũng không trở lại nữa. Cô cũng sẽ không ngốc đến mức đem chuyện anh hai bận rộn công việc mà quy thành nguyên nhân không về của anh ,anh hai đang tránh xa cô, thậm chí ở tương lai không lâu nũa sẽ vứt bỏ cô.
Trời đông giá rét lại tới, cô bọc khăn quàng cổ lông thỏ thật dày về đến nhà, có chút mong đợi hỏi: "Anh hai. . . . . . Chưa có trở về sao, má Lâm?"
Đột nhiên tất cả trước mặt cũng trở nên dữ tợn hơn, cô đứng lên, quét về bàn ăn trước mặt, đôm đốp đôm đốp tiếng vỡ vụn của đồ sứ cùng thủy tinh vang lên.
Má Lâm từ trong phòng bếp chạy đến, ôm thân thể của cô, "Miên Miên tiểu thư, cháu làm sao vậy?"
Cô chống đầu lên , uất ức mà nói : "Má Lâm, con đau quá." Trước mặt bỗng tối
lại lần nữa, bên ngoài đã là khoảng không gian đen kịt, lúc cô giật giật sầm, liền rơi vào hắc ám vô biên.
Thời điểm tỉnh thân thể, lại bị nắm chặt hơn, trong lòng cô vui mừng, "Anh hai. . . . . ."
Má Lâm dụi dụi con mắt, "Miên Miên tiểu thư, cháu đã tỉnh à?"
Một khắc kia, cô có chút không nói ra lời mặt như đưa đám, "A, là má Lâm sao, con làm sao vậy?"
Má Lâm từ ái sờ sờ đầu của cô, " Bác sĩ Lữ nói là bởi vì khí trời quá lạnh, kích thích đến thần kinh nên té xỉu!"
Khí trời quá lạnh sao? Không phải là trong lòng quá đau quá lạnh sao?
"Vậy. . . . . . Anh hai đâu. . . . . ." Trước kia chỉ cần cô vừa nhuốm bệnh, anh hai sẽ lập tức chạy tới bên cạnh cô .
Má Lâm cúi đầu, do do dự dự, "Thiếu gia cậu ấy. . . . . . Thiếu gia cậu ấy. . . . . ."
"Anh hai không có trở lại đúng không?" Cô nằm ở trên giường, trong bụng chán nản, cô rốt cuộc đã hy vọng những thứ xa vời gì , rõ ràng là mình đuổi đi anh ấy, hiện tại còn muốn kì vọng anh sẽ trở về sao, trở lại thì phải làm thế nào đây, liếc mắt nhìn sau đó lại tiếp tục cãi vả cùng đùa giỡn sao?
Cô nghĩ lúc ấy bộ dạng cùng tinh thần cô nhất định là rất chán nản cô đơn, cho nên má Lâm mới vội vàng ôm cô bảo đảm, "Miên Miên tiểu thư, thiếu gia chẳng qua là quá bận rộn, quá bận rộn. . . . . ." Cuối cùng, khi thấy ánh mắt lạnh lẽo ảm đạm của cô , chột dạ mà nói không ra lời .
Cô nghiêng đầu, nhìn ra sắc trời bên ngoài cửa sổ đã đen như mực, trong lòng một mảnh mờ mịt.
Mình rốt cuộc cần cái gì đây? Là một phần thân tình đáng quý hay là tình yêu, hoặc là căn bản là một phần không muốn bị vứt bỏ cùng dựa dẫm.
Đêm hôm đó, bên trong phòng nhiệt độ thật thích hợp, mà cô ở trong chăn ấm, tay chân lại lạnh như băng, cả đêm chưa chợp mắt.






Tin dữ
Thời điểm trời sắp sáng, cả đêm cô không ngủ chợt nghe thấy âm thanh tiếng xe hơi chạy nhanh trong sân.
Là anh hai ? Là anh hai trở lại sao?
Cô nhảy xuống giường, ngay cả giày cũng không kịp mang vào liền trực tiếp chạy xuống lầu dưới .
Trong đêm đông rét lạnh, hai chân trần giẫm trên sàn nhà lạnh như băng, cảm giác lạnh lẽo như một loại kim đâm vào bên trong cơ thể của cô. Nhưng mà cô lại không thèm để ý chút nào, chỉ muốn thật nhanh hướng lầu dưới chạy đi, dù cho thân thể lạnh như băng, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy một mảnh xuân ấm áp. Khi đó, trong lòng chỉ có một ý niệm, đó chính là anh hai trở lại, anh hai trở lại tìm cô rồi, dù bất kể điều gì anh hai cũng không bỏ rơi cô!
"Không phải nghe nói em ngã bệnh sao? Như thế nào, không có sao chứ?" Lăng Thịnh âm thầm oán thầm, không phải do một người đàn ông nào đó mới sáng sớm đã đem mình từ giữa vòng tay mỹ nhân lôi ra, hắn mới không cần mạo hiểm mặc gió rét lẫm liệt mà rời đi bộ ngực ấm áp vĩ đại của người đẹp đấy.
Cô không biết Lăng Thịnh đang tính toán trong lòng , chỉ nhẹ nhàng lắc đầu một cái, "Không có sao, em không sao!"
Cách một lát, cô có chút do dự mở miệng: "Anh Lăng Thịnh . . ."