XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.

ùng còn dùng chân đá tung cánh cửa, cho cánh cửa kẹp chết anh ta.






Tôi kêu lên một tiêng “ối” và ngã lăn ra đất, cái ghế chỏng chơ. Tôi xoa xoa cái cằm bị đập xuống nền gạch sau cú ngã, hóa ra là mơ.
Tên khốn Y Dương đó chưa hề đến chỗ này.
Chỗ này có bốn bức tường màu trắng, rèm cửa màu trắng, chăn ga gối đệm màu trắng. Bố tôi đang nằm ở đây, tôi nhìn đồng hồ, từ khi tôi đến đây, bố tôi đã ngủ tròn bảy tiếng rồi.
Tôi ngồi dựa trên ghế, toàn thân đau nhức. “Bố, bố mau tỉnh lại đi! Bố chiếm cái giường vừa mềm vừa thoải mái ngủ khò khò, trong khi con gái rượu của bô thì lại phải chịu tội trên cái ghế cứng ngắc này.” Thấy căn phòng này quá yên tĩnh, tôi cứ lẩm bẩm nhăng cuội như thế.
Tôi mang cái ghế lại ngồi cạnh giường bệnh của bố, ông vẫn ngủ, mặt không có chút biểu cảm. Bác sĩ nói, có lẽ phải đợi thêm một thời gian nữa ông mới tỉnh lại được. Tôi đành ngồi yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm gió thổi lá bay.
Hứa Y Nam ngả ngả người sang một bên, tránh xa tôi một chút, sau đó làm bộ oan tày trời nói: “Này, sao em lại nổi giận đùng đùng thế?”
Xem chừng thời gian Hứa Y Nam và tôi hòa hợp là quá ngắn ngủi, khi anh ấy làm cho tôi tức giận thực sự thì luôn thấy lo lắng như thế. Bởi vì tôi sẽ như Thiết tướng quân [11'> bụng to làm cho anh ấy sống dở chết dở.
[11'> Ý chỉ những người thường dùng kỷ luật thép.
Sau khi nhìn thấy vẻ mặt tôi biến đổi như sắp có mưa, Hứa Y Nam nghiêm túc lại.
“Y Nam, đưa Thần Thần về trước đi, em nó ở đây cả một ngày rồi.” Đúng là chỉ còn mẹ tôi biết thương con gái thôi.
Tôi duỗi thẳng lưng, thực sự cảm thấy cũng hơi mệt, Hứa Y Nam làm mặt quỷ, dọa sẽ mang vứt tôi ra khỏi cửa. Lúc tôi chen ra đến cửa, còn quay lại phía bố tôi chào to: “Bố, ngày mai con lại vào thăm bố.”
Lúc ở cổng bệnh viện chờ Hứa Y Nam lái chiếc xe Alto ghẻ màu bạc từ bãi đỗ xe đi ra, không biết vì sao tôi vẫn quen thêm từ “ghẻ” vào sau tên chiếc xe Alto của Hứa Y Nam. Nói lạ, Alto không thể nào sánh được với Audi, đừng nói là chỉ khác nhau mấy chữ cái, mà còn là hơn kém nhau rất nhiều tiền. Sau khi đưa tôi về đến nhà, Hứa Y Nam rất tự nhiên nói một câu: “Muộn quá rồi, anh không lên nhà nữa.” Tôi thật sự muốn đá cho anh ấy một cái, thử xem dưới lớp da heo của anh ấy có bao nhiêu mỡ.
Nằm trên giường tôi cứ lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, liền ngồi dậy khoác thêm áo khoác ngoài đi đến quán cà phê internet cách khu nhà tôi ở không xa. Quán cà phê này cũng có nhiều điểm đặc biệt, tên của nó là sao sao gì đó, mà cũng có liên quan đến vũ trụ nữa.
Cửa quán đóng kín, sau khi tiện tay đẩy cửa ra tôi thấy bên trong tối mò mò, chỉ có bóng người nhập nhòa dưới ánh đèn mờ ảo.
“Chị ơi, tôi muốn thuê máy.” Lúc nói câu này với cô nhân viên quán, tôi đồng thời cầm bánh bao ở quầy lên ăn, đêm nay dài quá, tôi không thể nào chỉ uống hai ngụm canh mà sống qua được.
“Chứng minh thư nhân dân.” Cô nhân viên phục vụ vừa làm thủ tục vừa hỏi tôi có tấm thẻ chứng nhận đã thành niên đó hay không.
Tôi há hốc miệng, đưa tay lần tìm túi áo, tìm đông tìm tây hồi lâu cũng chẳng thấy đâu. Cuối cùng tôi đành nói với cô nhân viên: “Tôi quên rồi, nhưng tôi khẳng định tôi đã thành niên, chị có thể linh động giúp tôi được không?”
Cô ta kỹ càng quét ánh mắt khắp mặt tôi như thể nhìn mặt chưa thể khẳng định tôi đã thành niên hay chưa, nói: “Sắp đến giờ kiểm tra rồi, cửa hàng chúng tôi sẽ bị phạt.”
Tôi nhìn đồng hồ treo đằng sau cô ấy, rồi lại nhìn cô ta: “Đã mười một giờ rồi, đám phiền phức ấy đều đã đi ngủ hết rồi.”
Cô ấy không nói gì, thản nhiên nhận tiền tôi đưa sau đó ghi cho tôi số hai mươi lăm.
Tôi đã nói rồi, trên thế giới này chẳng có ai chê tiền cả.
Ngồi cạnh tôi là một thiếu niên nhuộm tóc vàng, miệng ngậm điếu thuốc lá. Cậu ta đang hút thuốc nhãn hiệu Bảy con sói và đeo tai nghe ngồi đó điên cuồng chơi trò Hành trình chinh phạt mà không mảy may chú ý đến tôi.
Tôi đăng nhập vào tài khoản QQ [12'>, sau đó màn hình hiển thị thời gian lần đăng nhập gần nhất của tôi là ngày hai mươi ba tháng năm. Tôi có chút kinh ngạc lẫn thán phục bản thân mình vì có thể không vào QQ một thời gian lâu như thế.
[12'> QQ: Giống như Yahoo của Việt Nam, khi đăng ký thành viên bạn sẽ được cấp cho một IP dưới dạng một dãy số để đăng nhập.
Nickname Tiểu kèn đồng không ngừng buzz tôi, nhưng tôi còn đang bận thực hiện bao nhiêu thao tác khác. Có một tin nhắn cũ trong hộp thư lưu khiến tôi hận cái máy tính chết tiệt này không thể lập tức cho tôi nhấp chuột vào đọc nội dung. Bởi vì tôi không thể cải thiện được tốc độ rùa bò của đường truyền, nên chỉ còn cách ngồi đợi.
Tôi nắm chặt tay, mắt nhìn trừng trừng. Cậu thiếu niên tóc vàng bên cạnh đưa mắt nhìn tôi một cái rồi lại quay về tiếp tục chơi trò Hành trình chinh phạt. Tôi “hừm” một tiếng, nhìn cái gì mà nhìn.
Tin nhắn của Y Dương cuối cùng cũng được mở ra, trên đó viết những dòng chữ khải [13'> màu đen: “Y Thần, em là một cô gái tốt. Anh là thằng khốn nạn mới bỏ rơi em. Vì vậy em nhất