Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1266 lượt.
ặt nó xin lỗi em. Mà nó cũng chia tay cậu ta rồi.” Thấy tôi nghe hồi lâu mà không có động tĩnh gì, anh ấy lại tiếp tục khổ sở nói: “Còn nữa, món nợ của Lăng Vũ, em không thế tính lên đầu anh như thế được.”
Tôi khẽ cười khinh miệt, trong lòng khó tránh được có chút tức giận: “Lăng Sở, người cùng một nhà không cần phải phân biệt như thế đâu.” Câu nói này của tôi không rõ là khen hay chê, tóm lại là đã chọc giận Lăng Sở.
Lăng Sở bên đầu máy bên kia không hề do dự nói với tôi: “Y Thần, em không cần phải nói mấy lời đó, người ta là người ta, anh là anh.”
“Ôi, nổi giận rồi. Được. Hứa Y Thần tôi trời sinh ra đã là một người không thú vị rồi. Đa tạ đại nhân nhắc nhở.” Nói xong, tôi tức giận cúp máy.
Còn chưa kịp cho điện thoại vào túi xách thì Lăng Sở lại gọi, tôi từ chối, lại gọi nữa, cuối cùng tôi dứt khoát tháo pin.
Có lẽ Lăng Sở rất để ý những lời người khác nói về anh ấy. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện Lăng Vũ là em gái anh ấy tôi lại muốn nổi cáu, rồi nhanh chóng trút hết nỗi tức giận trong lòng lên đầu anh ấy.
Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa kính, chiếu đến chiếc giường đơn của tôi, tôi lười biếng chui vào chiếc chăn ấm áp, không muốn trở dậy. Đột nhiên tôi có cảm giác cổ họng khô khô, ngứa ngứa. Đến phòng khám kiểm tra, cô y ta nói họng tôi có đờm. Thật là, thế mới nói, con người có rất nhiều chuyện không thuận lợi.
Cô y tá hỏi tôi có ăn cay không? Tôi trả lời rất dứt khoát là không ăn.
“Vậy cô có hút thuốc không?” Cô y tá lại hỏi tiếp.
Tôi do dự một lát, khe khẽ lắc lắc đầu.
Sau này sẽ phải ăn kiêng. Tôi vô cùng hối hận vì mình đã nói dối như thế, rất muốn hỏi nếu tiếp tục hút thuốc thì sẽ như thế nào. Nhưng có trước thì phải có sau, tôi không hỏi được. Có câu nói: “Nếu một người nói dối, sẽ phải dùng những câu nói dối khác để che đậy”, xem ra câu này chẳng sai chút nào.
Tôi mua thuốc, đi về nhà và tự an ủi mình chắc sẽ không sao.
Bất ngờ nhìn thấy điện thoại để trên bàn, tôi bèn mở máy. Điện thoại khởi động xong, chuông reo không ngừng. Tôi vừa uống thuốc vừa đọc tin nhắn của Lăng Sở.
“Xin lỗi Y Thần, anh không nên nói với em bằng giọng đó.”
Xin lỗi cái đầu anh ấy. Chẳng lẽ anh lỡ tay giết người rồi lại nói với người chết là “tôi xin lỗi” thì xong à? Tôi cầm điện thoại, đọc mãi đoạn tin nhắn này.
Bắt đầu từ lúc này, tôi càng cảm thấy từ “xin lỗi” là từ tầm thường nhất, tôi không muốn nói câu này với người khác, cũng không hy vọng người khác nói với tôi câu này.
Tôi cầm điện thoại hồi lâu mà vẫn không biết phải trả lời tin nhắn của Lăng Sở thế nào, tiếp tục ngồi trên sofa thẫn thờ lúc nữa.
Thời thanh xuân đã sớm qua đi mà không đợi chúng ta trưởng thành
Nếu tôi nói tha thứ, ngày đêm trên trái đất sẽ thay đổi, nếu tôi nói còn hận, ngày đêm trên trái đất cũng sẽ thay đổi. Trái đấy, cám ơn bạn vẫn hỏi ý kiến của tôi. Do đó, tôi lựa chọn tha thứ.
Mười hai giờ mười lăm, mẹ tôi gọi điện đến, bảo tôi về nhà một chuyến. Từ khi chuyện tôi và Y Dương chia tay bị bại lộ đến nay, bà lão này bỗng trở nên tích cực. Về nhà không có chuyện gì khác ngoài chuyện cùng mẹ nói về anh X nhân viên ngân hàng, hai mươi sáu tuổi, nhân phẩm tốt, tướng mạo cũng không tồi, lại còn tính mở công ty riêng nữa, bố mẹ đều về hưu rồi, gia đình đều là những người thật thà, phúc hậu… Đối với những chuyện này, tôi cảm thấy vô cùng tẻ nhạt.
Cái ý tưởng làm mối này làm sao lại có thể chui vào đầu một người có văn hóa, có tố chất như mẹ tôi được chứ? Tôi ngồi trên sofa, đau đầu suy nghĩ. Tất cả là tại cái tên lắm chuyện Hứa Y Nam bán đứng tôi, tôi hận anh ấy, hận đến mức nghiến răng ken két.
Nhìn đồng hồ, tôi nói với mẹ chiều nay tôi phải tăng ca, lúc ấy mẹ mới chịu buông tha cho tôi. Trong con mắt của bà mẹ coi công việc như là lệnh vua đó, việc đại sự không còn là công việc quan trọng nữa.
Trong nhật ký không có ngôn từ hoa lệ, cũng không có những lời bi ai đau đơn, tất cả đều là những gì xuất phát từ nội tâm, tình cảm rất chân thực. Khóe mắt tôi cay cay, nước mắt thi nhau chảy xuống như hai thác nước nhỏ đổ xuống mặt tôi. Tôi cũng không rõ sao mình trở nên mềm yếu như thế. Trước kia tôi luôn kiên cường chứ không như lúc này.
Tôi với lấy khăn giấy bên cạnh không ngừng lau nước mắt, nước mũi, khăn giấy trắng bị vo tròn ném đầy cái hộp rác mini, rơi cả xuống nền đất.
Yêu thầm như vậy có lẽ không dễ đạt được kết quả, nếu có, đó quả thực là một kỳ tích.
Nhật ký cuối cùng cũng đọc xong rồi, tôi nấc nghẹn, nhớ tới Y Dương chưa từng vì tôi mà viết nhật ký, chỉ có tôi vì anh ta mà viết nhật ký. Nhưng sau hôm tôi và Y Dương chia tay, tôi đã ném quyển nhật ký đó ở sân vận động phía nam trường đại học, chắc chắn giờ đây nó đã không còn ở trong thùng rác đó nữa, không biết đã bị đưa tới chỗ nào nữa.
Tôi tiếp tục lau nước mũi, đây là lần đầu tiên từ khi trưởng thành tôi xem một bộ phim mà khóc nhiều đến thế. Trước đây tôi đã từng chứng kiến bố tôi dùng dây trói chân, trói cánh con gà trống, sau đó dùng một con dao thật s