Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.
ư là dạy dỗ anh ấy một chút thôi mà.
Lăng Sở khoan khoái thở phào, giống như là anh ta đã phải nhịn thở rất lâu rồi. Chúng tôi ăn cơm ở một quán ăn gần đó, sau đó tôi bảo anh ấy đưa tôi về nhà. Lý do rất đơn giản, bà cố đây đang buồn ngủ.
Nhà tôi bày bừa lung tung hết cả lên, đặt lưng xuống giường là tôi ngủ luôn, cũng không biết rốt cuộc mình đã ngủ bao lâu. Trong giấc mơ, Y Dương gọi điện cho tôi, hàng chữ số quen thuộc đó không ngừng hiển thị trên màn hình điện thoại, chỉ có điều tôi đã phải liều mạng để tìm nó mà tìm mãi không thấy, vì thế tôi cứ quay người tìm khắp các hướng. Sau đó điện thoại ngừng mấy giây rồi lại tiếp tục đổ chuông, tôi hận không thể ngay lập tức nghe giọng nói của Y Dương, nhưng điện thoại lại không có ở đây…
Cuối cùng vì tôi vội vã bò dậy nên ngã lăn xuống đất, đầu đập xuống nền nhà, thật sự là rất đau, những cũng vì thế mà tôi tỉnh của ngủ. Dưới đất, chăn gối ngổn ngang, tôi nằm nửa trong chăn nửa ngoài chăn. Ngoài cửa sổ, trời vẫn còn mờ tối. Thấp thoáng trên bầu trời là vài ngôi sao rất sáng. Tôi đã ngủ đến lúc trời đất tối mờ, hóa ra tất cả đều là mơ. Không ngờ điện thoại bị đè dưới chăn lại đổ chuông, lần này là thật.
Tôi uể oải ngồi dưới nền nhà, không muốn cử động một chút nào, nhoài người về phía có tiếng chuông để với lấy cái điện thoại. Mười một chữ số đang hiện trên màn hình điện thoại chắc chắn là tôi không quen dù đầu óc vẫn chưa tỉnh táo hẳn. Cho rằng đó là cuộc gọi quấy rối của một tên bất lương nào đó nên tôi nhanh chóng tắt máy, buồn ngủ không có cách nào chống lại, tôi chỉ muốn thế này qua đêm nay rồi tính.
Một phút sau, điện thoại lại kêu, vẫn là số lạ đó.
Tôi rất muốn nhận điện thoại rồi mắng cho kẻ ở đầu dây bên kia một trận, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn, sau đó dùng giọng điệu rất ôn hòa để trả lời: “Xin chào, ai đấy?”
Người đó do dự một lúc lâu, thậm chí tôi còn có thể nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của cô ấy: “Chị Y Thần phải không ạ?” Giọng nói này quen quá, nhưng nhất thời tôi không thể nhớ ra được mình đã từng nghe giọng nói mềm như nước ấy ở đâu.
Tất nhiên tôi biết rõ mẹ tôi chỉ sinh có hai người con, là tôi và Hứa Y Nam, vậy thì từ lúc nào tôi lại có thêm một cô em gái, tôi cũng không thể hiểu nổi.
“Cô là…” Giọng tôi khàn khàn, cổ họng rất khô. Sau đó tôi đưa điện thoại ra xa, khẽ ho hai tiếng.
Tôi ước đoán được bây giờ cũng phải là một, hai giờ đêm rồi, tôi rất buồn ngủ, nói chuyện cùng người đó mà hai mắt cứ nhắm chặt lại. Nếu lúc này mà đối mặt với người đó, chắc chắn tôi sẽ mắc tội đại bất kính.
“Em là Lăng Vũ.” Tiếng cô ta nhỏ đến mức nếu không dùng loa ngoài thì sẽ không nghe thấy cô ta đang nói gì.
Tôi đập đầu xuống chăn, hơi thở ngưng lại, nghĩ bụng, đồ tiện nhân này còn dám gọi cho tôi.
Cô ta đợi tôi nói gì đó, thấy hồi lâu mà tôi vẫn không nói gì bèn rất dịu dàng nói: “Chị Y Thần, em xin lỗi, muộn như thế này rồi còn làm phiền chị.”
Tôi đã nói rồi, “xin lỗi” – tôi nghe từ này chỉ cảm thấy rất dung tục. Chầm chậm bò đến đầu giường bật đèn ngủ lên, đồng hồ báo thức ở bàn trang điểm chỉ hai giờ sáng. Tôi cau mày, rõ ràng biết muộn như thế này rồi, sao còn cố ý làm phiền tôi?
Cốc nước trên đầu giường trống không, tôi nằm im nhìn lên trần nhà, nghĩ nát óc mà cũng không nghĩ ra nha đầu này gọi điện cho tôi là có chuyện gì, huống hồ lại còn gọi vào lúc nửa đêm canh ba khuya khoắt như thế này.
“Nói đi, có chuyện gì?” Tôi lạnh nhạt nói, câu từ ngắn gọn, súc tích. Đối với loại người này có lẽ cũng chỉ có thể dùng kiểu nói như vậy mà thôi. Vì có chút quan hệ với Lăng Sở cho nên tôi thực sự cũng có chút bối rối, không biết phải cư xử với cô gái này như thế nào cho phải.
“Chị Y Thần, em vừa mới quay lại. Chúng ta có thể gặp nhau một lát không ạ?” Cô ta cứ mở miệng ra là một điều chị Y Thần, hai điều chị Y Thần, gọi đến mức trái tim tôi cũng phải mềm đi. Hóa ra con người rốt cuộc không phải là động vật máu lạnh.
Tôi tự hỏi, tại sao cô ta lại quay lại, lẽ nào có chết cũng không hối cải? Tôi do dự một lúc, sau đó vì rất muốn làm rõ chân tướng sự việc cho nên đã gật đầu đồng ý.
Chúng tôi hẹn gặp ở nhà hàng phục vụ hai mươi tư giờ Mc Donald, ở đây không quá đông, chỉ có lác đác vài người. Cô nàng đó đến trước tôi, gọi hai cốc Coca, ngồi đợi ở một bàn cạnh cửa sổ. Mới hơn hai giờ sáng đã đi uống loại đồ uống này chỉ tổ hại dạ dày, tôi đi đến trước quầy gọi một ly chanh muối nóng cho ấm bụng.
Khoảng cách giữa tôi và cô ta rất gần, mặt đối mặt. “Cô em trẻ trung xinh đẹp” này bỗng biến thành con người hoàn toàn khác, mái tóc rối không phải là mái tóc thường thấy ở thế hệ 8x, đôi mắt trong trẻo có ánh nhìn lấp lánh đó không biết vì sao cũng biến mất, khuôn mặt trắng bệch đầy vẻ đau đớn và bi thương.
Tôi cúi đầu uống một ngụm nước chanh rồi lại ngẩng đầu lên nhìn cô ta. Lăng Vũ chỉ cúi mặt nhìn xuống bàn, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi, cứ như thế giữa chúng tôi đang là quan hệ giữa cảnh sát và tội phạm vậy. Tôi là cảnh sát, còn cô ấy là tội phạm.
Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là vì chu