Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1256 lượt.
u ta rất lễ phép hỏi tôi.
Tôi khẽ cười, có chút ngạc nhiên: “Không phiền đâu, cậu ngồi đi.”
Cậu thiếu niên tóc vàng đó sống mũi rất cao, trông như cậu ta đã từng đi phẫu thuật thẩm mỹ mũi vậy, cậu ta cầm cuốn tạp chí Đương đại, lại giúp tôi gọi một tách cà phê.
“Vì sao không gọi kem tươi?” Tôi rất hiếu kỳ nhìn cậu ta. Có lẽ tôi cho rằng, ai đến đây uống cà phê cũng có một lý do, giống nhe lần đầu đến đây Y Dương đã nói với tôi.
“Nếm qua cay đắng, mới vượt được người [1'>. Cà phê nguội uống không ngon đâu.” Cậu ta cười hi hi sau đó chuyển cho tôi tách cà phê cô nhân viên phục vụ mới mang đến.
[1'> Thành ngữ Trung Quốc. Ý là: con người phải trải qua nhiều cay đắng mới đạt được thành công và được người ta trọng vọng.
Bỗng nhiên tôi nhận thấy, cái gọi là “hữu duyên” vẫn xảy ra với tôi, giống như trong cuộc sống luôn có nhiều hơn một gương mặt quen thuộc.
“Cậu còn hay lên mạng không?” Tôi khuấy tách cà phê, ngẩng đầu hỏi cậu ấy.
“Thỉnh thoảng thôi.” Đôi mắt cậu ấy toát lên vẻ vô cùng mệt mỏi, dường như trũng hẳn xuống. “Chị thì sao?” Sau khi dừng lại mấy giây, cậu ấy hỏi lại tôi.
“Cũng thế, cũng thế. Tôi vẫn thích cậu là chú gà lông vàng hơn.” Không hiểu tại sao, tự nhiên tôi lại buột miệng nói ra câu ấy.
Cậu ấy đưa tay xoa xoa mái tóc mình, cười ngốc nghếch: “Em gọi chị là chị gái được không?” Cậu ấy mở to mắt nhìn tôi, ánh mắt rất chân thành. Hàng mi vừa dày vừa đen lên xuống theo cử động của mắt nhìn rất cuốn hút.
“Vậy tôi gọi cậu là gì?” Tôi hỏi lại.
Cậu ta cầm bút viết vào mặt trong bìa cuốn tạp chí bốn chữ: “Vì bạn cai thuốc”. Đọc xong, tự nhiên tôi suy nghĩ rất lung. Tôi bắt đầu hút thuốc từ khi chia tay Y Dương, tôi đã nghĩ có lẽ cả đời này tôi không thể bỏ được.
Cậu ta lại hỏi thẳng tôi: “Chị gái, sao chị lại hút thuốc?”
Tôi suy nghĩ rất lâu rồi mới nói: “Ai cũng có những điều bí mật của riêng mình, không phải sao? Giống như cậu.”
Cậu ta dường như bị tôi nhìn thấu, vội vàng cúi đầu. Cậu thiếu niên tóc vàng “Vì bạn cai thuốc” này không phải là đoán mò mà đúng, có lẽ tình cảnh của cậu ta cũng giống tôi, đều bị tổn thương rất nặng.
Người đi lại ngoài đường càng lúc càng nhiều. “Chết rồi, muộn mất rồi.” Tôi “ôi” một tiếng rồi vội vàng đứng lên đi ra cửa: “Em trai, năm giờ chị gái phải chấm công, chị đi trước đây.”
Cái tôi gọi là chấm công có nghĩa là giờ tan sở, tôi phải quẹt thẻ vào máy chấm công để chứng minh hôm nay tôi có đi làm. Gió thổi qua hai bên tai tôi, tôi đi nhanh đến mức thở không ra hơi.
Lúc về đến công ty, lác đác có người xuống tới đại sảnh, tôi không kịp chấm công rồi. Lương của phòng thiết kế tháng này sẽ thấp, bởi vì lương của tôi lại bị trừ rồi.
“Y Thần à, bà giới thiệu cho cháu một anh chàng nhé? Tính tình khỏi nói, người ngợm cũng tuấn tú lắm.” Lúc nói những lời này bà trở nên nhanh nhẹn hơn.
Tôi đứng khỏi sofa, vội vàng xỏ dép chạy vào phòng ngủ.
“Bà ơi, cháu có người yêu rồi ạ, người yêu cháu tên là Y Dương, Y trong cụm từ “sữa tươi Y Lợi”, Dương trong cụm từ “dương mi thổ khí” ấy ạ.” Để bà cụ tin, tôi còn chạy vào phòng ngủ lấy tấm ảnh để trên bàn mang ra cho bà ấy xem.
“Sao bà chưa từng thấy anh này?” Bà cẩn thận xem xét bức ảnh.
“Anh ấy làm việc ở nơi khác ạ.” Đúng thế, chưa bao giờ Y Dương đến chỗ tôi, có ngốc mới tin anh ta là người yêu tôi.
Bà cụ vừa nhặt ba cái vỏ chai bia vừa nói: “Tuyệt đối đừng yêu người ở nơi khác, xa mặt cách lòng.” Tôi tiễn bà cụ ra tận cửa, cảm thấy bà cụ vì chuyện này mà leo lên tận tầng năm tìm tôi. Tôi ra đứng tì vào cửa sổ nhìn xuống thì thấy bà cụ đã đi xuống dưới lầu rồi.
Tôi nằm trên giường ngẫm nghĩ, cảm thấy hình như gần đây mình gặp vận đào hòa, nếu không, tại sao ai cũng muốn giới thiệu bạn trai cho tôi. Lẽ nào phụ nữ đến một tuổi nào đó đều phải đi tìm duyên phận của mình? Tôi vô cùng cẩn thận cất bức ảnh đó vào trong ngăn kéo.
Tuần này trời có vẻ rất âm u, rất ít ngày nắng. Tôi chỉ thích nằm trong chăn, lòng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
“Y Thần, ngày mai anh lên đường đi Đại Liên, em có đi cùng không?” Lăng Sở ngồi trên ghế vừa hỏi vừa xoay khối xuông rubic.
Khối rubic đó là do Y Dương mua cho tôi, nói là để tôi thử trí thông minh, hẹn tôi một tuần xem ai hoàn thành nó trước. Kết quả là hơn nửa tháng mà một mặt tôi cũng chưa xếp xong, đừng nói là sáu mặt. Tôi chán ghét vứt nó vào ngăn tủ rất lâu rồi.
“Món đồ này cũng thật không dễ chơi.” Lăng Sở tặc lưỡi hai cái, biểu thị sự đau đớn cho trí tuệ của mình.
“Anh thiểu năng như vậy, sao chơi được trò này?” Tôi quay sang khẽ cấu cấu ngón tay anh ấy ý bảo là anh ấy trả lại rubic cho tôi. Ai biết được anh ấy không biết xấu hổ, hay muốn an ủi tôi.
“Này, tai anh nhét đầy lông gà à, sao không nghe thấy tôi nói gì?” Tôi tức giận mắng anh ta.
“Nghe thấy rồi, anh đã nghe thấy con heo mẹ kêu rồi. Là em không nghe thấy anh hỏi đến lần thứ ba việc em có đi Đại Liên không ấy.” Anh ấy trừng mắt nhìn tôi, vặn lại.
Anh chàng này có mấy ngày không gặp