XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.

h thức, mùa mưa dầm, thành phố N luôn luôn rất ẩm ướt. Cô mang dép lê đi vào bếp, tính rót nước uống. Đi ngang qua phòng Lâm Hạo Sơ, nghe được tiếng động rất nhỏ ở bên trong, sột soạt sột soạt, nghe không rõ lắm, Hỷ Lạc đứng ở cửa, bỗng nhiên kinh sợ, thời tiết ẩm ướt, vết thương ở chân Lâm Hạo Sơ chắc chắn tái phát. Hỷ Lạc gõ nhẹ cửa phòng Lâm Hạo Sơ, không dự tính được không có ai lên tiếng, Hỷ Lạc tìm cái chìa khóa trực tiếp mở cửa đi vào.
Lâm Hạo Sơ đưa lưng về phía cửa nằm nghiêng trên giường, nghe được tiếng bước chân Hỷ Lạc, anh cắn chặt răng, không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Hỷ Lạc vòng qua cạnh giường, cô cũng không nói chuyện, trực tiếp giật ra một góc chăn, chậm rãi vén ống quần của anh, chân Lâm Hạo Sơ rụt về một chút, tay Hỷ Lạc đè lại anh, nhẹ nhàng bắt đầu xoa ấn chân phải, kỹ xảo xoa bóp thành thạo, động tác rất nhẹ nhàng. Thần kinh căng cứng của Lâm Hạo Sơ trong nháy mắt dần thả lỏng.
Anh chống người ngồi dậy trên giường cạnh cô, nhìn một hồi, anh hỏi cô: “Em học qua cái này?”
Hỷ Lạc cúi đầu, động tác không có dừng lại, “Ừm, mấy ngày nay em vừa lúc rảnh rỗi thì đi tìm một lão Trung y để học, ông ấy còn dạy em rất nhiều, huyệt đạo xoa bóp nè và vân vân.” Nói xong Hỷ Lạc ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có chút ánh sáng lấp lánh, “Hôm nào thử xem?”
Lâm Hạo Sơ trầm mặc, cái gì cũng không nói.
Hỷ Lạc xoa bóp một hồi, “Còn khó chịu không?”
Lâm Hạo Sơ lắc đầu.
Hỷ Lạc nhìn anh cười, “Ông bác sĩ kia còn cho em một phương thuốc, đều là thuốc Đông y, mỗi ngày pha ngâm chân, đối với thần kinh rất có lợi, trong khoảng thời gian này anh sẽ không khó chịu như vậy nữa.”
Lâm Hạo Sơ vẫn trầm mặc.
Xoa bóp thật lâu, ngón tay Hỷ Lạc có chút ê ẩm, Lâm Hạo Sơ mở miệng nói, “Mệt không? Em đi ngủ đi, anh đỡ rồi.”
Hỷ Lạc xoa xoa hai tay, “Xem ra em còn phải luyện nhiều hơn, mới có một chút mà không chịu nổi.”
Lâm Hạo Sơ kéo chăn che chân, anh đưa lưng về phía Hỷ Lạc nằm xuống, nhỏ giọng nói “Ngủ ngon.”
Nhìn tấm lưng to rộng, trong lòng Hỷ Lạc lại thấy an bình vô cùng, chí ít anh không còn chống cự nữa. Cô cúi đầu mỉm cười, nhẹ nhàng đi tới cửa, thay anh tắt đèn, đóng cửa phòng.
Ngày hôm sau lúc đi làm về, xe Lâm Hạo Sơ chưa kịp quẹo vào bãi đỗ xe thì thấy Hỷ Lạc từ trên xe Lâm Hạo Ngôn bước ra, hai người đứng trước cửa nói rất lâu, bộ dạng Hỷ Lạc rất phấn chấn, mỉm cười im lặng đứng cạnh nghe Lâm Hạo Ngôn nói gì đó. Nhìn bọn họ, Lâm Hạo Sơ mặt không biểu tình đánh vô-lăng trực tiếp chạy vào hầm đỗ xe. Mới vừa đi ra thang máy thì thấy Hỷ Lạc đang mở cửa.
“Anh đã trở về?” Hỷ Lạc thấy Lâm Hạo Sơ đột nhiên xuất hiện thì rất kinh ngạc.
Lâm Hạo Sơ chỉ đơn giản nói “Ừ” một tiếng rồi thôi, liền theo cô vào nhà.
Hỷ Lạc không để ý lắm, cô đổi dép, đang chuẩn bị vào phòng thay quần áo nấu cơn, Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên mở miệng gọi cô, “Tần Hỷ Lạc.”
“Hả?” Hỷ Lạc xoay người, giờ mới phát hiện sắc mặt Lâm Hạo Sơ dường như không tốt lắm, giống với sắc trời âm u bên ngoài.
“Trong khoảng thời gian này em hay tới Lâm gia?” Lâm Hạo Sơ tháo cravat, tuy nói chuyện với Hỷ Lạc, nhưng lại không nhìn cô, ánh mắt dao động, dường như đang cố gắng lảng tránh thứ gì.
Hỷ Lạc ngẩn ra, sau đó có chút thấp thỏm nhìn anh, “Ừ.”
Ánh mắt Lâm Hạo Sơ càng trở nên tối tăm, anh ngồi trên sofa, hai chân vắt chéo, “Vì sao?”
Hỷ Lạc có chút mất kiểm soát cúi đầu lúng túng, “Em. . .”
Lâm Hạo Sơ nhếch môi cười cười, “Hình như em với Hạo Ngôn rất thân thì phải.”
Hỷ Lạc sửng sốt một chút, chợt ngẩng đầu, “Này cùng Hạo Ngôn có quan hệ gì?”
Lâm Hạo Sơ chỉ là nhìn cô, không nói lời nào, trên mặt cũng không có bất cứ biểu hiện nào.
Hỷ Lạc đi tới cạnh anh ngồi xuống, “Anh hiểu lầm rồi, em đến Lâm gia là bởi vì. . .”
Lời nói còn chưa dứt đã bị Lâm Hạo Sơ cắt ngang, anh có chút cáu gắt, nhưng lại có vẻ đang cố gắng kiềm chế, “Tần Hỷ Lạc, trong mắt em, anh với Hạo Ngôn, ai tốt hơn?”
Hỷ Lạc cau mày, bị anh hỏi một câu không đầu không đuôi khiến cô lờ mờ, “Lâm Hạo Sơ, anh làm sao vậy?”
Sắc mặt Lâm Hạo Sơ rất không tốt, hô hấp cũng có đôi chút dồn dập, “Có phải em cũng thấy được Hạo Ngôn tốt hơn?”
Hỷ Lạc lắc đầu, “Đương nhiên không phải vậy, hai người các anh không giống nhau, mỗi người một ưu điểm, vì sao phải so sánh với nhau.”
Bỗng nhiên Lâm Hạo Sơ nở nụ cười mỉa mai, “Vậy thì. . . hay là nó tốt hơn?”
Hỷ Lạc chau mày khó chịu, “Em không biết anh bị gì nữa, thật kỳ lạ.” Nói xong liền chuẩn bị đứng dậy vào phòng, không muốn lại cùng anh dây dưa vấn đề này.
Lâm Hạo Sơ túm lấy cánh tay cô, dùng lực đẩy cô ngã xuống sofa, đầu Hỷ Lạc đụng vào tay vịn sofa, phát ra tiếng va chạm, cô đau đến nhắm chặt mắt, vừa mới mở mắt ra thì bị Lâm Hạo Sơ trước mặt làm cho sợ, trong mắt anh tràn đầy tức giận, ánh mắt phủ một tầng sương mù, cô xê dịch tới góc sofa, “Lâm Hạo Sơ, anh làm sao vậy?”
Lâm Hạo Sơ nhíu mày càng sâu, nhìn hốc mắt Hỷ Lạc hơi ửng đỏ, anh hấp tấp vò rối tóc mình, giọng nói rời rạc, “Xin lỗi. . . Xin lỗi, anh. . . anh, anh trở về phòng bình tĩnh lại.” Bước chân anh không