Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1344 lượt.

ay người nhìn cô. Dưới ánh trăng, Hỷ Lạc thấy làn khói lượn lờ xung quanh anh, ánh lửa đỏ kẹp giữa ngón tay anh, chợt hiện chợt ẩn. Lâm Hạo Sơ không nói gì, xoay người nhìn dải ánh đèn xa xa giữa màn đêm đen kịt.
Hỷ Lạc vỗ vỗ ngực, nhẹ nhàng đến gần anh, “Lâm Hạo Sơ, anh hút thuốc?” Từ trước đến giờ lâu như vậy chưa từng thấy anh hút thuốc.
Lâm Hạo Sơ vẫn không nói lời nào, hai tay khoát lên tay vịn ban công, khẽ cúi đầu, ánh trăng phủ lên gương mặt anh càng trở nên trắng bệch.
Bỗng nhiên Hỷ Lạc cảm thấy phía sau lưng phát lạnh, cô nhẹ nhàng vòng cánh tay lay lay, “Lâm Hạo Sơ, anh. . . không phải bị mộng du chứ?” Thấy anh không nói lời nào, cô vội vã che miệng, sau đó lặng lẽ buông tay ra, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Mộng du hình như không thể nói chuyện với anh được.”
“Em mới mộng du đó.” Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên mở miệng.
Hỷ Lạc bị dọa càng hoảng sợ, “Anh không bị mộng du sao mà không thèm nói lời nào? Còn nữa, anh sao lại hút thuốc?”
Lâm Hạo Sơ ngẩng đầu nhìn ánh trăng phía xa xa, “Tần Hỷ Lạc, hôm nay là ngày mấy?”
Hỷ Lạc suy nghĩ một chút, chậm rãi đi tới cạnh anh, dựa vào lan can, “Bây giờ là hai giờ khuya, nói cách khác, hôm nay là ngày15.” Nghĩ đến ngày 15, cô liên tưởng đến Lâm Hạo Sơ lần trước có nói việc muốn cùng người bạn gặp nhau, bèn nhìn anh đang lặng lẽ hút thuốc, “Anh. . . cả ngày muốn ở nhà tiếp bạn? Muốn em giúp gì không?”
Lâm Hạo Sơ quay đầu nhìn cô, một lúc lâu, anh đem mẩu thuốc trong tay dập tắt trong bồn hoa ở ban công, “Không cần, em nhớ chiều nay đừng về quá sớm .”
Hỷ Lạc gật đầu, “Em biết rồi, chiều nay em có tiết.” Nói xong, cô nhìn Lâm Hạo Sơ vẫn cứ đơ đơ bên cạnh, nhớ tới buổi tối tự mình làm náo loạn một trận, có chút xấu hổ, “Anh đi ngủ sớm một chút, ngày mai em còn phải dậy sớm, em ngủ trước đây.”
Dường như Lâm Hạo Sơ chậm nửa nhịp, một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, “Ừ, được.”
Hỷ Lạc có phần nghi ngờ nhìn anh vẫn còn ngây ngốc như cũ, nhìn theo ánh mắt anh, một khoảng trời đêm tối như mực, không biết anh nhìn cái gì mà nhìn đến xuất thần như thế.






Phủ kín
Ngày tiếp theo, ngày 15, Hỷ Lạc ngoan ngoãn đi học, sau khi tan học còn cố ý đến siêu thị gần nhà dạo một vòng mới trở về.
Về đến nhà, thấy Lâm Hạo Sơ yên lặng đọc sách trong thư phòng, hình như tâm tình rất tốt, khóe môi khẽ nhếch, lúc thấy Hỷ Lạc về nhà, thậm chí tặng cho cô một nụ cười rất trẻ con.
Hỷ Lạc sững sờ, bạn của anh cũng quá là thần kỳ nha, cùng Lâm Hạo Sơ tụ họp dường như có thể khiến anh trong nháy mắt biến thành người khác, cả ngày không hề tâm tình bất định, xem ra anh nên cùng bạn bè tụ họp nhiều nhiều mới phải.
“Bạn anh đi rồi?” Hỷ Lạc dựa vào cửa thư phòng hỏi anh.
Hỷ Lạc nhìn một màn mẹ hiền tử hiếu, ngón tay siết chặt vùi trong nệm sofa, theo bản năng nhìn Lâm Hạo Sơ. Anh khẽ chau mày, tầm mắt dừng trên cái bật lửa trong tay, lại là động tác đó, một mực vô ý thức bật lửa rồi tắt lửa. Hỷ Lạc nhướn mày, hình như giống như lần trước lúc cùng Diệp Hồng mặt đối mặt, anh cũng có động tác này, trước đây vì sao không có phát hiện sự thay đổi rất nhỏ của anh ấy?
Hỷ Lạc nhìn động tác của anh, chợt sáng chợt tắt, bỗng nhiên có chút hoảng sợ. Ánh mắt chuyển qua trên mặt anh, thấy không rõ lắm ánh mắt anh lúc này, chỉ là khóe môi hơi nhếch, dường như có thể nhìn ra anh đang hết sức chịu đựng một thứ gì đó. Hỷ Lạc bỗng nhiên có chút hối hận, có lẽ không nên đến đây. Vấn đề của Lâm Hạo Sơ, hình như không phải đơn giản chỉ thỉnh thoảng vui buồn thất thường mà thôi.
Lâm Hạo Sơ vẫn chìm đắm trong ý thức của chính mình, dường như tiếng động bên ngoài đối với anh không có chút quan hệ. Ánh mắt Hỷ Lạc dừng rất lâu trên mặt anh, khoảng cách gần như vậy, anh lại có thể không hề hay biết, Hỷ Lạc cúi đầu gọi nhỏ anh, “Lâm Hạo Sơ.”
Anh không đáp lại, động tác trong tay vẫn không dừng lại, dường như lại có phần nhanh hơn.
Tiểu Bảo Bảo mà Hỷ Lạc đang ôm đột nhiên bắt đầu khóc nháo, Diệp Hồng thuận thế tiếp nhận, bế lên sân thượng, lừa tiểu Bảo Bảo ngắm trăng. Lâm Hạo Ngôn cũng đứng dậy theo Diệp Hồng, một bên đùa tiểu Bảo Bảo, một bên cùng Diệp Hồng nói giỡn. Tiếng cười không dứt bên tai, e rằng chỉ là niềm vui gia đình đơn thuần, lúc này Hỷ Lạc lại nghe vô cùng chói tai.
Lâm Hạo Sơ thực sự không bị âm thanh bên ngoài kinh động, tiểu Bảo Bảo khóc nháo, Diệp Hồng dỗ dành nhỏ nhẹ ấm áp, Lâm Hạo Ngôn sang sảng cười khẽ, toàn bộ cũng không kích thích được sự chú ý của anh. Tim Hỷ Lạc đập thình thịch, “Lâm Hạo Sơ.” Nhẹ giọng gọi khẽ, cô không dám gọi lớn, hù sợ đến anh.
Động tác Lâm Hạo Sơ càng lúc càng nhanh, hô hấp hình như bắt đầu hỗn loạn. Hỷ Lạc thấy kinh hãi, cô bất chấp một nhà chị cả chị hai đang ở góc phòng khách chơi mạt chược, cũng bất chấp hai mẹ con ở sân thượng nhìn thấy, ôm cổ Lâm Hạo Sơ, cúi đầu gọi, “Lâm Hạo Sơ, Lâm Hạo Sơ. . .”
Lâm Hạo Sơ hình như có chút trì độn quay đầu, nhìn vào đôi mắt kỳ ảo không có chút tức giận của Hỷ Lạc, một lúc lâu, anh tựa trên vai Hỷ Lạc, nhắm mắt, không