Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341300
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1300 lượt.
? Y tá đi rồi, Hỷ Lạc cầm lấy điện thoại di động ấn dãy số của Lâm Hạo Sơ, bên kia vẫn rất ầm ĩ, xem ra anh còn đang ở hiện trường, Hỷ Lạc sợ anh nghe không rõ ràng lắm, nói lớn một chút, “Đêm nay anh không thể tới hả?”
Lâm Hạo Sơ đi đến một góc yên tĩnh, xem thời gian trên di động, “Xảy ra sự cố, có thể về không kịp, anh gọi mẹ đến chăm em.”
Hỷ Lạc nằm xuống kéo chăn, “Không cần, một mình em cũng được rồi, hiện giờ em có thể xuống giường rồi, không cần người chăm sóc.”
Lâm Hạo Sơ trầm mặc một hồi, “Hỷ Lạc, trời sáng anh sẽ đến thăm em.”
Hỷ Lạc cong khóe môi cười, “Ừm, vậy em cúp máy đây.”
“Hỷ Lạc…” Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên gọi cô, anh do dự một hồi, “Ngày mai anh có chuyện muốn nói với em.”
“Sao bây giờ không nói?”
“Anh muốn nói trực tiếp với em, ngoan, ngủ ngon.” Lâm Hạo Sơ ngắt điện thoại, thở một hơi thật mạnh, thấy Giang Nhất Ninh đứng ở phía xa nhìn qua bên này, anh day day huyệt thái dương đi tới phía cô.
Sáng ngày kế tiếp, Hỷ Lạc còn chưa kịp thức dậy thì bị cảm giác ngứa ngứa trên mặt làm cho tỉnh lại, mở mắt ra liền thấy gương mặt phóng đại của Lâm Hạo sơ trước mặt, anh cười véo mũi cô, “Tỉnh rồi? Đứng lên đánh răng rửa mặt, anh mang cho em cháo cá tuyết của Vinh Mãn Lầu nè.”
Hỷ Lạc hơn nữa ngày mới mơ mơ màng màng ngồi dậy, cô dụi dụi mắt, “Lâm Hạo Sơ, bây giờ mới mấy giờ, sao anh tới sớm như vậy?”
Lâm Hạo Sơ vừa mở nắp hộp cháo, vừa trả lời cô, “Tối hôm qua bận đến lúc khuya, không có gì thời gian ngủ liền trực tiếp đến đây luôn.”
Hỷ Lạc rửa mặt xong xuôi, ngồi ở sofa ăn cháo, “Anh có muốn ngủ một lát không, lát sau em gọi anh.”
Lâm Hạo Sơ lắc đầu, “Không được, ngày hôm nay còn có rất nhiều việc, chút nữa anh phải đi.” Anh cầm lấy áo khoác len trên ghế sofa khoác cho Hỷ Lạc, Hỷ Lạc chìa tay ngoan ngoãn nghe theo, Lâm Hạo Sơ cài nút cho cô, “Hôm nay vẫn là để mẹ đến chăm em, cả ngày hôm nay anh không có thời gian để đến, chuyện tối qua còn rất nhiều việc xảy đến.”
“Khỏi, anh không cần lo cho em, lo việc anh là được rồi.”
Lâm Hạo Sơ xoa xoa gương mặt cô, “Hỷ Lạc, đợi anh giải quyết xong việc này, anh dẫn em đi du lịch? Có được hay không, trả lại em một tuần trăng mật.”
Hỷ Lạc hơi lo sợ vì được yêu thương quá, cô trợn mắt nhìn, tay sờ sờ trán Lâm Hạo Sơ, “Anh phát sốt rồi?”
Lâm Hạo Sơ cũng không phản ứng lời trêu chọc của cô, kéo tay cô nắm trong lòng bàn tay mình, “Anh đi đây, buổi tối lại đến thăm em.” In một nụ hôn trên trán cô liền rời khỏi.
Một mình Hỷ Lạc thật ngọt ngào mà ăn cháo cá tuyết, khi y tá đi vào, thấy tâm tình vô cùng tốt của Hỷ Lạc liền trêu ghẹo, “Bà Lâm thật hạnh phúc, Bí thư Lâm trời còn chưa sáng đã tới rồi, Tiểu Mạnh trực ban thấy anh ấy thì mở cửa cho vào, anh ngồi ở cửa chờ suốt, nói sợ đánh thức cô.”
Hỷ Lạc nghe lời cô nói, trong lòng thật mềm mại, Lâm Hạo Sơ thật đúng là chàng ngốc.
Vừa lúc có hộ lý của bệnh viện vào giao báo, y tá tiện tay đưa tới, Hỷ Lạc mở ra vừa nhìn liền bị đầu đề bài báo làm cho chấn động …
Sóng gió
Cô y tá thấy cô không nói, đến gần để xem, trên mặt báo to như thế, trên tấm ảnh chụp được bóng lưng của một người đàn ông và một phụ nữ, bảng hiệu màu đỏ của hotel phía sau loan một lớp ánh sáng như màu cầu vồng, câu hỏi đưa ra trên tít bài báo: Vị lãnh đạo nào đó trắng trợn công khai thương cảm dân sinh? Đúng là yêu thương vợ trước!
Bản tin mặc dù không chỉ đích danh họ tên là Lâm Hạo Sơ, nhưng từng câu từng chữ vẫn là ngấm ngầm hại người, còn đem đoạn đối thoại của phóng viên lúc hỏi Lâm Hạo Sơ sao đột nhiên xuất hiện ở hiện trường công bố trên mặt báo. Thậm chí nội dung còn bao quát toàn bộ quá trình yêu đương của Lâm Hạo Sơ và Giang Nhất Ninh và khoảng thời gian kết hôn cùng với thời gian ly hôn vân vân, không phân lớn nhỏ.
Hỷ Lạc đờ đẫn mà nhìn, trong ánh mắt chỉ thấy được mỗi hai chữ ‘vợ trước’. Tuy rằng trong bài báo không nêu tên người phụ nữ kia, thế nhưng bóng lưng ấy cô nhận ra, đây chính là nguyên nhân Lâm Hạo Sơ vẫn không tiếp nhận sự điều trị của Giang Nhất Ninh, còn có, Giang Nhất Ninh còn nói, đợi người ấy quay đầu lại chính là Lâm Hạo Sơ? Hỷ Lạc cứng người ngây ngốc ngồi một chỗ.
Cô y tá hơi lo lắng khẽ vỗ bờ vai cô, “Cô…..Lâm, cô không sao chứ?”
Lâm Hạo Sơ xoa bóp cái trán đang đau lâm râm, thư ký Ngô đứng trước bàn làm việc sắc mặt nghiêm trọng, “Tôi đã ủy thác Văn Kiệt toàn quyền giải quyết kiện toàn soạn này ra tòa rồi, nhưng mà bây giờ khá phiền phức chính là cấp trên rất xem trọng ảnh hưởng chuyện này, ngoại trừ những người phía trên, Ủy ban kỷ luật phỏng chừng sẽ lập tức tìm anh nói chuyện.”
“Tôi biết rồi.” Lâm Hạo Sơ tư tưởng không tập trung mà trả lời, sau đó lại liếc mắt vào di động đang nắm trong tay, anh đứng dậy mặc áo khoác, “Tôi đi ra ngoài một lát.”
Thư ký Ngô đi theo phía sau anh, “Lúc này, bên ngoài đều là ký giả, anh hay là đừng nên đi ra thì tốt hơn.”
Bước chân Lâm Hạo Sơ dừng lại, xoay người chìa một tay, “Đưa chìa khóa xe anh cho tôi.” Thư ký Ngô biết cố chấp củ