Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341292

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1292 lượt.

ậm rãi nói rằng, “Nơi đó. . . có máu tươi của đồng đội anh, anh làm không được.”
Hà Mộc Hủy làm như đã nghe hiểu lại làm như không có nghe hiểu, Lâm Hạo Sơ cong khóe môi cười khẽ, “Bảo trọng.”
Máy bay vẫn chưa cất cánh, sắp xếp xong mọi thứ, Hỷ Lạc gối đầu lên vai anh ngủ bù, Lâm Hạo Sơ cầm tờ báo xem đến xuất thần, Hỷ Lạc bỗng nhiên đột ngột đứng dậy, liền đụng phải cằm của Lâm Hạo Sơ, Lâm Hạo Sơ cắn răng rít vài chữ, “Tần Hỷ Lạc, em lại động kinh gì đó?”
Hỷ Lạc trừng mắt nhìn, âm thanh nhỏ dần, “Lâm Hạo Sơ, ngày hôm nay là ngày 15. . .”
Lâm Hạo Sơ nhìn Hỷ Lạc, Hỷ Lạc bị anh nhìn có chút sợ hãi, tay vòng qua cánh tay anh, “Này. . . anh không sao chứ?”
Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên xì một tiếng cười ra, anh một tay kéo cô vào trong lòng, “Ngốc quá, anh đã khỏe rồi, nếu không em cho rằng em hai năm ở Paris thì anh đang làm gì?”
Hỷ Lạc ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn anh, chỉ là với góc độ từ dưới nhìn lên như vậy cũng cảm nhận được vẻ đẹp đến rối tinh rối mù của anh, Hỷ Lạc nheo mắt cười, “Ông xã, cảm ơn anh.” Cảm ơn anh vì em đã làm tất cả.
Lâm Hạo Sơ đón nhận nét mặt tươi cười của cô, véo véo cằm cô, “Đứa ngốc, anh mới phải cảm ơn em, cảm ơn em. . . khi đó, đã cam đảm yêu anh.”
HẾT






Buổi sáng bảy giờ, Hỷ Lạc cứ đúng giờ là bị đồng hồ báo thức đánh thức, với tay tắt chuông, cô bực bội đá người bên cạnh, sao lại trống không thế này? Hỷ Lạc dụi dụi mắt đang nhập nhèm ngái ngủ, nghiến răng nghiến lợi, đi đến phòng ngủ của con trai. Đẩy cửa ra xem, quả nhiên, Lâm Hạo Sơ ôm thằng bé cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ ngủ quên trời trăng mây đất, anh một mét tám mấy, chân vậy mà lại quấn đôi chân của thằng bé chung một chỗ, thằng bé như con gấu koala dính chặt vào người anh.
Hỷ Lạc nhắm mắt, nặn ra một nụ cười nhã nhặn, nhấc chân đá đá chân Lâm Hạo Sơ, “Ông xã. . . ?”
Lâm Hạo Sơ nheo mắt nhìn nhìn cô, “Hở?”
Hỷ Lạc ghé sát anh thêm tí nữa, “Ông Lâm, ngày hôm nay hình như đến lượt anh làm bữa sáng.”
Lâm Hạo Sơ hình như ra vẻ bừng tỉnh, “Phải không? Ngày hôm nay là thứ mấy rồi?”
“Lâm Hạo Sơ! Đi chết đi.”
Bạn nhỏ Khả Lạc năm nay sắp được ba tuổi, hồi đó khi Hỷ Lạc quyết định gọi bé là Khả Lạc thì Lâm Hạo Sơ chết sống không muốn, nói một người là Hỷ Lạc, một người là Khả Lạc, có cần thêm Thất Hỷ nữa không?[14'> Vậy cả nhà đúng là thành tiệm bán nước ngọt rồi. Hỷ Lạc hoàn toàn không thèm để ý, Khả Lạc, nhiều coca nha. Cuối cùng, thật sự là không lay chuyển được bạn nhỏ Hỷ Lạc mà mang danh phụ nữ có thai, Lâm Hạo Sơ thỏa hiệp luôn.
Khả Lạc rất thích dính vào ba nha, bởi vì Lâm Hạo Sơ cái gì cũng biết, sẽ chơi trò Counter-Strike cùng với bé, còn sẽ mua rất nhiều mô hình dạy bé làm thế nào để tháo ra rồi lắp ráp lại, còn kể cho bé rất nhiều chuyện trước đây khi anh còn là bộ đội đặc chủng, Khả Lạc là bé trai đương nhiên đối với mấy thứ này cảm thấy rất hứng thú. Thế nhưng Hỷ Lạc không thích à, ở nhà, TV cô xem không được, bởi vì hai cha con sẽ chuyển kênh quân sự gì gì đó, Lâm Hạo Sơ hoàn toàn dẫn dắt bé theo vào trong doanh trại tán dóc, không ai can thiệp.
Cô thấy hai cha con chơi đến nỗi hoàn toàn quên luôn có một người là cô, trong lòng thương tâm, “Con à, mẹ khát nước.”
Khả Lạc cũng không quay đầu lại nói, “Khát thì uống nước đi, mẹ thật ngốc, cái này cũng không biết.”
Hỷ Lạc căm giận nhìn ‘vong ơn phụ nghĩa’, xoay người đối với cái người to xác phát động công kích, “Ông xã, em mỏi vai quá.”
Lâm Hạo Sơ đang bận chỉ Khả Lạc ghép tranh, đang ghép thật hưng phấn đi, thuận miệng đáp mỗi một câu, “Ừ.”
Hỷ Lạc phiền muộn, rốt cuộc trong cái nhà này có còn cần cô hay không? Cô đã quyết định, cô phải mất tích một ngày, để hai cha con này tự sinh tự diệt. Sau khi hạ quyết tâm thì gọi điện cho Giang Nhất Ninh.
Khi cùng Giang Nhất Ninh đi dạo phố, Hỷ Lạc rất bi ai, bởi vì cô phát hiện tuy rằng quyết định nhẫn tâm bỏ mặc hai cha con kia, nhưng mà thực tế hành động không phải vậy, nhìn xem cô mua những thứ gì đây này? Hoạt hình cho bé, đồ chơi trẻ em mà bé thích, quần áo cho bé, cà vạt cho Lâm Hạo Sơ, quần áo cho Lâm Hạo Sơ, giày cho Lâm Hạo Sơ.
Giang Nhất Ninh xem điện thoại di động, đã là cuộc gọi thứ bảy rồi, cô ngại ngùng nhìn Hỷ Lạc cười cười, “Hỷ Lạc nè, chị phải về nhà gấp đây, nếu không thì Ngô Tu Kỳ nhất định xông lại đây trói chị lôi về nhà đấy.”
Hỷ Lạc ngượng ngùng cười, “Ờ, chị đi đi, một lát nữa em cũng về nhà.” Nhìn bóng lưng Giang Nhất Ninh đi xa, Hỷ Lạc có các loại hâm mộ đố kị oán hận lẩn quẩn trong đầu a, cô cắn cắn ống hút trà sữa, liếc mắt nhìn chiếc di động im đơ, hai cha con này đúng là thiếu cô cũng không có phản ứng nào, Lâm Hạo Sơ vậy mà ngay cả tin nhắn cũng không có. Trong lòng Hỷ Lạc càng than vãn, mình thật đúng là nữ chính bị chèn ép mà.
Đi loanh quanh ở ngoài đường hơn nửa ngày, đến khi trời tối đen mới về nhà. Vừa vào cửa nhà, còn chưa kịp đổi giày, thì Khả Lạc nhào tới, ôm chân Hỷ Lạc, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn cô, “Mẹ ơi. . . mẹ đã đi đâu vậy? Khả Lạc nhớ mẹ quá.”
Hỷ Lạc