Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341617
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.
>Ánh mắt đờ đẫn, trống rỗng, không có sức sống…
“Là cô à?” Việt Cẩm nói với Bạch Ngọc, nhưng giọng nàng rất khẽ, như thể đang tự nói với mình.
“… A Cẩm!” Bạch Ngọc định thần lại, nàng hổ thẹn với cảm giác trốn tránh theo bản năng lúc nãy, khi nàng nhìn Việt Cẩm, những suy nghĩ rắc rối kia đã bị ném ra khỏi đầu, “Cô không sao chứ?”
“Ta thì có chuyện gì chứ?” Việt Cẩm như đang cười.
Hỏi thế này thì làm sao mà trả lời được? Bạch Ngọc nhất thời nghẹn họng.
“Cô giúp ta xử lí vết thương rồi à?” Không đợi Bạch Ngọc nghĩ xem phải trả lời thế nào, Việt Cẩm lại hỏi tiếp.
“Ừ, cô…” Vốn Bạch Ngọc định hỏi về chuyện đứa bé, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Việt Cẩm – đôi mắt với ý dò hỏi, cùng với những cảm xúc cực kì kín đáo nhưng không được thân thiện cho lắm – nàng thảng thốt, bất giác nuốt hết những lời muốn hỏi vào bụng, “… Vết thương của cô thế nào rồi?”
“Không chết được.” Việt Cẩm nói xong mới nhận ra khẩu khí của mình không đúng, nàng hiểu rằng cho dù Bạch Ngọc đã phát hiện ra chuyện gì hay chưa thì những hành động, lời nói của mình lúc này chỉ càng gợi lên sự nghi ngờ của cô ấy mà thôi.
Nhưng ai quan tâm chứ? Việt Cẩm thực sự muốn nói với mình như thế, nàng cực kì hi vọng, có thể mặc kệ tất cả mà tháo bỏ mọi gông xiềng, áp bức, gây ầm ĩ một trận, làm hết thảy những việc mình muốn.
Có khả năng không?
Có.
Có thể ư?
Có thể.
Nhưng còn trách nhiệm của nàng, trách nhiệm liên quan đến sự kì vọng và sinh mạng của hàng triệu con người, trách nhiệm thuộc về nàng, thuộc về duy nhất một mình nàng…
Việt Cẩm nhắm mắt lại, nuốt hết tất cả những cay đắng, mệt mỏi vào trong tim: “Ý của ta là… không nghiêm trọng lắm.”
Nàng thều thào giải thích: “Lúc nãy do ta hơi mệt thôi!”
“Làm ta hết hồn.” Bạch Ngọc thở phào, mỉm cười trách, “Lúc nãy ta mở cửa vào thấy cô còn chưa xử lí vết thương đã ngất trên sàn, còn tưởng cô bị làm sao. À, phải rồi!” Nàng nói như bâng quơ, “Lúc nãy ta bôi thuốc lên vết thương trên bụng cô rồi, cô không bị thương chỗ nào nữa chứ?”
“Không.” Việt Cẩm đáp.
“Vậy thì tốt.” Bạch Ngọc cười, nàng quay lại cầm ấm trà trên bàn rót cho mình một chén, uống một hơi cạn sạch rồi nói, “Chuyện của Yêu vương xong xuôi cả rồi, bị xích lại ném vào trong Quỷ Vương Hà, chịu hình phong nhược thủy, cũng không biết lúc nào thì hình hồn tiêu tán. Còn về phần Bạch Bích, móng vuốt cào một đường, suýt chút nữa bị moi tim.”
Vẻ mặt Việt Cẩm hờ hững như không, Bạch Ngọc nhăn mặt: “Không có ý kiến gì à?”
“Phải có ý kiến ?” Việt Cẩm hỏi ngược lại.
“Không cần. Còn một chuyện nữa.”
“Chuyện gì?”
“Sau khi Yêu vương bị bắt, vệ binh đi tuần lại bắt được một người lẻn vào Tiểu Chư Thiên Giới.” Bạch Ngọc nói, “Người đó tên là Việt Ninh Song, công chúa của Việt Thị năm xưa.”
Khoảnh khắc đó, cả gian phòng như chìm vào im lặng.
“Công chúa của Việt Thị?”
“Hẳn cô phải rõ hơn ta.” Bạch Ngọc nhún vai đáp.
Trong người dần hồi được chút sức lực, Việt Cẩm vẫn giữ im lặng.
Bạch Ngọc nói tiếp: “Ngày mai hành hình trên Tru Tiên Đài để răn đe mọi người.”
Việt Cẩm trầm ngâm một chốc rồi hỏi: “Phải lên Tru Tiên Đài?”
“Nếu không thì sao?” Bạch Ngọc chống cằm, tay vân vê cái chén sứ men xanh, thấp thoáng có thể thấy được những vết chai trong lòng bàn tay, “Nhốt lại chắc? Để làm gì? Công chúa của Việt Thị – Giới chủ chắc hẳn chỉ nhìn thôi cũng thấy ghét rồi!” Nàng nói với giọng mỉa mai.
“Cũng đúng.” Việt Cẩm gật gù.
Bạch Ngọc thở dài: “Tối nay là thời gian cuối cùng của cô ta rồi… Đúng là ngốc.” Nàng đứng dậy, “Ta về đây, không quấy rầy cô nữa.”
Việt Cẩm cuối cùng cũng nở nụ cười cố xuống giường, định tiễn Bạch Ngọc ra cửa.
Bạch Ngọc vội ngăn Việt Cẩm lại, bĩu môi nói: “Được rồi, giữa chúng ta mà còn phải bày đặt thế này à… Cô nghỉ ngơi cho khỏe, mai ta lại đến.”
“Ừ.”
Bạch Ngọc ra về, nhưng chưa đi được vài bước đã quay đầu lại: “Còn nhớ lời ta từng nói không?” Nói xong, không đợi Việt Cẩm hỏi, Bạch Ngọc đã tiếp lời, “Chúng ta giống nhau.”
Nàng nhìn Việt Cẩm, rất nghiêm túc, nhưng không chỉ mỗi mình nàng nghiêm túc, nàng ép Việt Cẩm cũng phải nghiêm túc theo.
“A Cẩm, ta sẽ đứng về phía cô.” Bạch Ngọc trịnh trọng tuyên bố.
“Ta…”
Bạch Ngọc nhìn Việt Cẩm, tràn trề hi vọng, trên mặt là nụ cười tỏa nắng.
“Ta biết rồi, chúng ta giống nhau. Muộn quá rồi, cô nhớ phải cẩn thận nhé!” Việt Cẩm nói.
Nụ cười trên mặt Bạch Ngọc đờ ra. Việt Cẩm nhìn Bạch Ngọc: “Bạch Ngọc?”
Bạch Ngọc định nói gì đó nhưng rồi lại nín bặt, mãi một lúc lâu sau mới hít vào một hơi thật sâu: “Ta hiểu rồi, ta về đây.” Nói xong liền quay người vội vã bỏ đi.
Một lúc sau, Việt Cẩm nghe thấy tiếng mở cửa ra rồi đóng lại. Nàng chớp mắt, không ngồi dậy mà đưa tay lên bắt mạch. Cả căn phòng chìm vào tĩnh mịch, đến cả hít thở cũng thoi thóp như thể sẽ ngừng bất cứ lúc nào.
Chỉ mấy phút ngắn ngủi mà tưởng chừng như dài lê thê, đến nỗi có dùng cả một đời cũng không trải nghiệm hết được.
“Mình đang nghĩ gì thế này…”
Nàng dùng hết sức lực, cười tự giễu bản thân: “Sao có thể xảy ra