Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

, vẻ mặt mơ hồ , chỉ duy nhất đôi đồng tử màu máu cười mà như không pha lẫn nét lạnh lùng , khiến người ta nhìn rồi nhớ mãi không quên .
Đối mặt chỉ trong chớp mắt
Giây tiếp theo , nam tử ấy biến mất như chưa từng tồn tại , còn Việt Cẩm cũng đã thu lại tầm mắt , đi theo Chấp pháp đệ tử đến chỗ mà mình từng rất quen thuộc – động băng phách .
Thời gian ba tháng không dài cũng chẳng ngắn , dài đủ để Thiên Kiếm Môn nổi phong vân khắp chốn , ngắn cũng không đủ để động băng phách có bất cứ thay đổi nào .
Sau khi nhận các dược liệu trị thương từ tay Chấp pháp đệ tử , Việt Cẩm bước vào động băng phách , sử dụng đan dược áp chế thương thế rồi xử lý qua vết thương trên người , xong xuôi , nàng không ngồi xuống điều chỉnh hô hấp mà bước về phía hàn tuyền .
Cái lạnh thấu xương nhanh chóng thâm nhập toàn thân . Từng sợi hàn khí vào theo miệng vết thương , đầu tiên là đau đớn như kim châm , rồi trong nháy mắt chuyển thành cảm giác tê dại trong tận xương tủy . Việt Cẩm nhắm hai mắt lại .
Trong không gian tĩnh mịch , trong dòng sông mà nàng đã bơi qua bơi lại hàng trăm , hàng ngàn lần , Việt Cẩm đang bơi về phía trước , đến nơi có hoa băng phách sinh trưởng . Nàng đi đến phía cuối biển ánh sáng lam lập lòe , cúi xuống lấy một đóa hoa Băng Phách từ một góc chết .
Đó là một đóa hoa mười bảy cánh , có tuổi một nghìn bảy trăm năm.
Việt Cẩm khoanh chân ngồi xuống . Nàng nhìn đó hoa Băng Phách trong tay một lúc , đột nhiên giữa lòng bàn tay bùng lên một ngọn u hỏa ( lửa địa ngục ) màu xanh . Ngọn lửa nhanh chóng khiến hoa Băng Phách tan thành chất lỏng rồi thứ chất lỏng này dần cô lại thành một viên thuốc màu trắng đục .
Vien thuốc chỉ lớn độ quả nhản , không có mùi thơm mát mà đan dược bình thường tỏa ra khi được luyện thành , ngược lại , viên thuốc này lại tỏa ra mùi thum thủm của thức ăn ôi thiu , khiến người ta muốn nôn ọe .
Lúc luyện thành đan dược nàng há miệng , thở nhẹ một hơi , dù sao mùi vị đan dược nàng luyện thành mấy năm gần đây cũng chẳng ngọt ngào , thơm tho gì . Nhưng lần này đan dược có vị đắng . Rất đắng . Đắng từ cổ họng , đắng tận đáy lòng .
Mặt trời ngã về Tây , chút ánh sáng le lói cuối ngày nhuộm bầu trời thành một mầu cam đỏ , như sắc đỏ hây hây trên đôi má mỹ nhân , cực kỳ đẹp đẽ , mỹ lệ .
Trong Cảnh viên , Vân HànCảnh đang ngắm một bức họa . Ánh nắng lọt qua khe cửa sổ rọi vào bức họa trước mặt hắn như được phủ thêm một lớp vàng nhàn nhạt , nhưng vẫn không giấu đi được vài chỗ hoen ố , cũ kĩ .
Bức họa vẽ cảnh non nước bên một dòng sông băng . Ánh mắt Vân Cảnh Hàn thoáng thất thần , dường như rất chăm chú cảnh non nước , nhưng thật ra hắn đang nhìn con dấu lạc khoản ở góc phía trên bên phải bức họa .
Điền Xá lão nhân .
Và cả Cẩm Tâm .
“ Đại sư huynh có ở đây không ? Việt Cẩm xin cầu kiến .” Bên ngoài vọng vào tiếng của Việt Cẩm .
Ngón tay thon dài của Vân HànCảnh dừng lại nơi hai chữ viết cực kì non nớt bằng mực rồi cuộn bức họa lại , lên tiếng : “ Vào đi .”
Việt Cẩm y lời bước vào : “ Không biết đại sư huynh gọi Việt Cẩm đến có gì phân phó ?”
“ Giờ ta phải đến Vân Hồ Cư .” Vân Hàn Cảnh gần như không hề dừng lại , nói tiếp : “ Muội đi cùng ta .”
Việt Cẩm hoàn toàn sững người , còn chưa kịp nói thì nàng đã thấy Vân Hàn Cảnh ra khỏi Cảnh viên , ngự kiếm bay đi . Việt Cẩm bất đắt dĩ , chỉ còn cách đi theo . Và cuộc hành trình theo chân ấy kéo dài suốt một đêm .
Suốt dọc đường , hai người không nói với nhau một tiếng nào , đến khi tới Vân Hồ Cư , Vân Hàn Cảnh mới thu lại trường kiếm , đi thẳng về phía Tinh Xá ( nơi ở của các đạo sĩ tu chân ) trong hồ , dọc đường các hạ nhân liên tục hành lễ với hắn . Việt Cẩm không được đãi ngộ như Vân Hàn Cảnh , lại vì chậm một bước nên nàng đành giương mắt nhìn Vân Hàn Cảnh bước vào rồi mất hút . Sau khi một hạ nhân trong Vân Hồ Cư lịch sự mời nàng đến một căn phòng nhỏ , dâng trà .
Trà… Việt Cẩm ôm một bụng lép kẹp , sau hồi cân nhắc , nàng quyết định lát nửa sẽ mặt dày hỏi xem chỗ này có thứ gì ăn không .
Ừm , nếu có thể ăn no là tốt nhất .
Đầu xuân , tiết trời hãy còn se lạnh , nhưng ánh nắng ấm áp đã phần nào xua tan đi cái lạnh se se . Ánh nắng trải đều khắp chốn , rọi xuống những gợn sóng lăn tăn trong trẻo trên mặt hồ như dát bạc .
Lúc này , Vân Hàn Cảnh và chủ nhân Vân Hồ Cư ngồi trên đình . Chủ nhân của Vân Hồ Cư nhìn bề ngoài khoảng chừng hai mươi tuổi , dung mạo tuấn tú , cũng mặc đồ trắng , nhưng không phải thứ màu trắng lạnh lẽo như Tả Ngôn Chấp , mà là màu trắng nhã nhặn , dịu nhẹ , không vươn một hạt bụi , tựa như đôi đồng tử sâu thẩm của chủ nhân nó vậy .
“ Tâm ngươi không tĩnh .” Chủ nhân Vân Hồ Cư không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề .
Vân Hàn Cảnh cũng không kiêng kị gì đáp : “ Gặp lại cố nhân .”
Chủ nhân Vân Hồ Cư gật đầu tỏ vẻ đã hiểu : “ Cho nên ?”
“…Nói chung ta đã sai rồi .” Vân Hàn Cảnh nói : “ Lúc đầu nếu không để nàng ấy vào nội môn …” Hắn khẽ nhắm mắt lại .
Chủ nhân Vân Hồ Cư châm trà cho cả hai , ngừng một lát , khẽ cười nói : “ Nếu không để nàng ấy như ý