Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

động lại vừa như không dám tin: “Sư tỷ, tỷ vẫn còn nhớ đệ à?”
“Nếu ta nhớ không lầm, năm đó ta đã xét duyệt việc lên núi cho đệ phải không? Hơn nữa khi ta mới vào nội môn, đệ cũng đã giúp ta sắp xếp đồ đạc.” Việt Cẩm nói.
Mắt Ngô sư đệ sáng lên: “Sư tỷ không nhớ lầm đâu! Chỉ có điều lúc đó bao nhiêu người như thế, đệ tưởng là sư tỷ đã quên mất đệ từ lâu rồi, không ngờ sư tỷ vẫn nhớ.” Nói xong, cậu chàng có vẻ vô cùng hưng phấn, nhưng một thoáng sau mặt mày lại ủ rũ: “Nhưng lần này… sư tỷ, đệ vốn nghĩ Hạ sư tỷ chỉ vào chế giễu, mắng chửi vài câu thôi, thật không ngờ tỷ ấy lại quá đáng như thế…”
Cậu nhóc cúi gằm mặt, nhìn đống đồ ăn vương vãi cạnh chân mình, rầu rĩ lẩm bẩm: “Tỷ ấy thật là quá đáng.”
Đúng là một đứa trẻ con. Việt Cẩm nghĩ bụng, rồi nàng nhẹ nhàng bảo: “Không có việc gì thì ra ngoài đi, bị người khác nhìn thấy rồi lại thêm chuyện, không cần thiết.”
Cậu ta bỗng hoảng hốt: “Đợi đã, sư tỷ, đệ có mang một ít thức ăn tới!” Nói rồi, cậu vội lôi từ trong tay áo ra một cái túi da đựng nước, rồi lại lôi từ trong ngực ra một cái màn thầu được cậu dùng vải trắng gói lại, cuối cùng xấu hổ nói: “Sư tỷ, đệ vốn định mang cháo tới, đã lâu tỷ chẳng ăn gì rồi, nhưng cháo khó mang vào, đệ sợ Hạ sư tỷ nghi ngờ, cho nên… xin lỗi tỷ.”
Lần thứ hai cậu nhóc áy náy mở miệng nói lời xin lỗi.
“Không sao.” Việt Cẩm lắc đầu, bảo cậu nhóc: “Để ở đó đi.”
Cậu nhóc họ Ngô kia “Dạ” một tiếng, đang định bỏ xuống thì thấy sợi xích sau lưng Việt Cẩm, buột miệng nói: “Việt sư tỷ, để ở ngoài chắc là tỷ hơi khó lấy.” Nói xong, cậu thò tay qua khe cửa, định đưa cho Việt Cẩm.
“Khoan…” Việt Cẩm còn chưa nói hết câu đã nghe thấy tiếng kêu lạc giọng đột nhiên vang lên.
Mặt Ngô sư đệ tức thì co quắp lại, cả người cậu run lên bần bật, vừa nói, răng vừa va vào nhau: “Gió, gió này… sao… lạnh thế?…”
Dù vậy, cậu vẫn cố chấp cầm chặt lấy đống đồ trong tay đưa tới: “Sư tỷ, sư tỷ, tỷ nhận lấy này!”
Việt Cẩm im lặng một lúc rồi thò tay nhận lấy đồ ăn cậu nhóc mang đến.
“Cám ơn đệ.” Nàng nói.
Lúc này cậu nhóc họ Ngô kia mới rút tay lại, thở dài một hơi, hỏi: “Gió vừa làm người ta đau buốt lại vừa lạnh, đây là gió gì vậy? Rõ ràng cũng có mạnh lắm đâu!”
“Là hình phong (gió tra tấn).” Việt Cẩm không muốn nói nhiều, đáp ngắn gọn rồi uống một ngụm nước cho thông cổ họng, sau đó mới mở mảnh vải trắng, lấy thức ăn ra, chậm rãi cắn từng miếng một.
Cậu nhóc họ Ngô hiển nhiên không hiểu hình phong là gió gì, mơ mơ màng màng một lúc, định thần nói: “À, phải rồi, sư tỷ, bao giờ tỷ có thể ra ngoài? Trước khi sư tỷ được ra ngoài, cứ nửa đêm đệ sẽ mang thức ăn tới cho tỷ! Lúc trước, khi Hạ sư tỷ đến tìm đệ đòi làm nhiệm vụ đưa thức ăn, thậm chí còn uy hiếp đệ nếu không nhường, tỷ ấy sẽ đi tìm Hứa sư huynh… Mối quan hệ giữa Hạ sư tỷ và Hứa sư huynh thế nào ai ai cũng biết, vì thỏa thuận riêng nên ngọc phù khởi động cửa đá vẫn đang ở chỗ đệ.” Cậu cười hì hì, “Nửa đêm đệ đến có thể mang cho tỷ thức ăn nóng sốt, nửa đêm không có người nhìn thấy mà đi báo tin cho Hạ sư tỷ được.”
Việt Cẩm đang ăn cũng chẳng buồn bảo với cậu nhóc rằng Hạ Lam Duyệt cần gì phải trông coi cửa động, chỉ cần trông chừng cậu nhóc là đủ. Nàng nghĩ một lúc, không vội bảo Ngô sư đệ ra ngoài mà đưa lời hỏi thăm: “Bây giờ bên ngoài khắp nơi đều đang truyền nhau chuyện của ta phải không? Thậm chí còn liên lụy đến Chấp Kiếm trưởng lão tiền nhiệm, người đã mang ta về sơn môn năm đó.”
Bị câu hỏi làm cho sững người, sau một hồi im lặng Ngô sư đệ mới gật đầu, đáp: “Đúng vậy, bọn họ đang đồn đoán nguyên nhân vì sao tỷ lại bị giam ở đây. Bởi vì chưởng môn và trưởng lão không nói rõ, nên lời đồn có hơi…” Cậu có phần ngại ngùng, không nhịn được, hỏi: “Sư tỷ, lúc nào tỷ có thể ra ngoài?”
Việt Cẩm thong thả ăn, không trả lời, lại hỏi: “Bọn họ nói Chấp Kiếm trưởng lão thế nào?”
Ngô sư đệ gãi đầu gãi tai, lúng túng không biết nên nói thế nào cho phải, bởi lẽ những lời đó rất khó nghe.
Việt Cẩm mỉm cười, nói thay cho cậu nhóc: “Nói rằng Chấp Kiếm trưởng lão không biết nhìn người, bị tiểu nhân che mắt… Hoặc giả nói rằng Chấp Kiếm trưởng lão vốn chẳng sạch sẽ gì, nên mới cùng một giuộc với tiểu nhân như ta?”
Nhìn vẻ mặt Việt Cẩm bình thản như trước, Ngô sư đệ đột nhiên thấy có chút buồn, hắn khẽ nói: “Sư tỷ, bọn họ đều là hiểu nhầm thôi.”
Việt Cẩm không đáp, nàng lại mở nút bình da ra, uống một ngụm rồi mới nói với người nãy giờ vẫn đang kiên nhẫn đợi ở bên ngoài: “Dù thế nào đi chăng nữa, thì Chấp Kiếm trưởng lão vốn là người tốt.”
Ngô sư đệ gật đầu như gà mổ thóc, thể hiện mình vô cùng tin tưởng.
Việt Cẩm không nói gì thêm nữa, trả lại túi nước rồi ra hiệu cho hắn ra ngoài.
Lần này, Ngô sư đệ không nán lại thêm, chỉ nhắc Việt Cẩm rằng nửa đêm sẽ lại đến, rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, cẩn thận, rón rén bước ra ngoài.
Bóng tối lặng lẽ phủ xuống. Việt Cẩm ngồi tại chỗ, để mặc cho tiếng gào thét ù ù của gió lại một lần nữa ập vào tai cho đến khi đôi tai bị lấp đầy, không thể nghe thấy bất kì thanh âm nào khác.
Nàng ngồi dựa vào t