Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

ưng giữa ấn đường thấp thoáng hiện lên sự ngạo nghễ.
Việt Cẩm nhẹ gật đầu, ngồi xuống, trải giấy ra, mài mực, chuẩn bị ghi lại những thứ mình vừa sắp xếp lại. Chỉ là mới viết được vài chữ, giọng Nhai Xế lại bất ngờ vang lên: “Tâm trạng nàng không tốt hả?”
Tay Việt Cẩm run lên, một giọt mực rỏ lên giấy, nhanh chóng lan ra, thành một mảng đen lớn trên giấy Vân Hồ trắng tinh. Cả một tờ giấy đã không còn dùng được, Việt Cẩm cũng không vội thu lại, chỉ ngẩng đầu lên hỏi: “Sao lại hỏi vậy?”
Nhai Xế nhàn nhã dựa vào một cái giá gần đó: “Mài mực viết chữ là để tĩnh tâm, tiếc là chữ của nàng không tĩnh được.”
Việt Cẩm cúi đầu nhìn tờ giấy Vân Hồ mới chỉ có vẻn vẹn hai chữ được viết theo lối chữ thảo: “Cũng không có gì.” Sau khi ngừng lại một lúc khá lâu nàng mới thong thả nói: “Chỉ là cảm thấy có chút kì lạ thôi.”
“Cái gì kì lạ?” Nhai Xế hiếu kỳ hỏi.
Việt Cẩm nhìn Nhai Xế một cái rồi quay đi, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài điện, không có điểm dừng, không có điểm kết thúc: “Chỉ thấy kì lạ vì sao nhưng người ta không muốn giết cuối cùng đều chết trong tay ta, còn những kẻ ta muốn giết…”
Nàng khẽ lẩm bẩm: “Lại không giết chết được.”
Nhai Xế nhìn Việt Cẩm, mùi hương nhàn nhạt của gỗ thanh đàn vây xung quang hắn. Hắn thấy khuôn mặt nàng chìm trong ánh sáng, một nửa mềm mại, nhẵn nhụi như ngọc, một nửa cứng rắn, lạnh lẽo như đá.
“Việt Ninh Song nhảy vũ khúc Thịnh thế phồn hoa là do nàng hả?” Nhai Xế đột ngột lên tiếng.
Chuyển chủ đề quá nhanh, Việt Cẩm sững người rồi mới trả lời: “Sao lại hỏi vậy?”
“Chỉ là hỏi một tiếng thế thôi.” Nhai Xế bình thản đáp, “Vì sao lại dạy con bé nhảy vũ khúc Thịnh thế phồn hoa chứ?”
Cảm nhận được Nhai xế không vui, Việt Cẩm khẽ nhíu mày, sau đó khuôn mặt dần giãn ra: “Bởi vì cô bé muốn lấy lòng huynh.”
“Bởi vậy nàng liền sắp đặt cho nó lấy lòng ta?” Nhai Xế trừng mắt nhìn Việt Cẩm.
Việt Cẩm có chút dở khóc dở cười: “Được một cô bé lấy lòng không tốt sao? Mặc dù tính tình không được tốt lắm, nhưng nhìn từ một góc độ khác cô bé đó cũng rất thú vị, dùng để điều hoà tâm trạng thực ra cũng không tệ.” Những lời này của nàng là thực lòng.
Nhai Xế cười lạnh một tiếng, trào phúng đáp: “Ta còn tưởng nàng sẽ nói là cưới con bé cũng không tệ.”
“Nếu huynh thực sự muốn cưới con bé, ít nhất cũng phải đợi đại sự ổn định đã.”
“Hử?” Vẻ mặt Nhai Xế đã dịu lại vài phần.
“Cô bé không chịu được áp lực.” Việt cẩm cười, “Huynh hiểu ý của ta mà.”
Mắt Nhai Xế loé lên, nói ra những suy nghĩ rất thật trong lòng: “Ta nghĩ quan hệ giữa nàng và con bé rất tốt…Vũ khúc đó mà nàng cũng dạy. Đó là vũ khúc cung đình của Việt Thị nắm đó phải không? Nghe nói chỉ có công chúa và cung phi mới biết….”
“Người còn giữ không nổi, vũ khúc cung đình gì chứ.” Việt Cẩm cười nhạt, cũng không giải thích tại sao mình lại biết, chỉ nói: “Còn về phần tại sao ta dạy cô bé, không phải vì huynh sao?”
“Ta?” Nhai Xế ngẩn ra.
“Đúng thế, nếu không phải vì ‘ca ca’ như huynh không quan tâm đến ‘muội muội’ này ra sao, ta phải đưa ra hạ sách này chắc ?” Việt Cẩm nghịch ngợm nhấn mạnh hai chữ “ca ca” và muội muội ”, “Nếu cha mẹ đã không còn, đại ca cũng không thương, tiểu muội đương nhiên đành phải cân nhắc xem làm sao tự bảo vệ, làm sao sống cho thoải mái.”
Nhai Xế nghẹn họng, đang định phản bác, nghĩ lại mình từ đầu đến giờ quả thực cũng chưa từng thể hiện thái độ gì, nếu không Việt Cẩm sẽ không phải uống rượu với Bạch Cốt cả một ngày trời như thế. Nhưng hắn không thể hiện thái độ là vì tin tưởng Việt cẩm có thể tự mình giải quyết, huống hồ ngày tháng sau này còn dài, lẽ nào nàng cứ có chuyện là lại lôi hắn ra? Nhưng hắn thực không đoán ra Việt cẩm lại làm thế, hơn nữa chẳng phải lúc đó nàng còn bị thương nặng…
Nhai Xế thấy rối rắm. Không phải vì hắn đã làm sai, mà vì hắn biết rõ mình đã làm đúng, nhưng lại không nhịn được mà phản bác lại chính mình, rồi tìm cách chứng minh mình đã làm sai hoặc đã làm không tốt….
“Chết tiệt! ” Trong điện chợt vang lên giọng nói ảo não của Việt Cẩm.
Nhai xế cuối cùng cũng dứt ra khỏi mớ bòng bong biện luận của chính mình, hỏi: “Sao thế? ”
“Sót mất một miếng ngọc giản. Ta nhớ rõ là đã tìm ra rồi mà.” Việt Cẩm cố nén sự mệt mỏi và lo lắng, đứng dậy đi về phía cái giá để tìm.
“Nàng lấy những thứ này làm gì?” Nhai Xế đứng yên tại chỗ, hỏi bâng quơ.
Câu hỏi này trước đó Việt cẩm cũng được hỏi, nhưng vì người hỏi là Nhai Xế, nên nàng cũng trả lời cặn kẽ hơn : “Ta đang tìm phương pháp có thể khiến yêu tộc vận dụng yêu lực luyện ra pháp khí.”
Nhai Xế nghe vậy không tránh khỏi sửng sốt, đứng thẳng người: “Muộn thế này nàng còn ở đây tìm tìm kiếm kiếm là vì nguyên nhân này sao ?”
Việt Cẩm không cố tìm hiểu ý nghĩa thực sự trong lời nói của Nhai Xế, nương theo cách nghĩ của mình mà buông tiếng: “Chỉ là một suy nghĩ cách đây lâu lắm rồi, muốn thực hiện nhưng xem ra còn nhiều vấn đề.”
Lúc nói chuyện, Nhai xế không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh Việt Cẩm, cúi đầu nhìn người vẫn đang bận rộn không ngừng, như bị ma sai quỷ khiến hắn nói m