Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.
ng?” Trước kia tôi tuyệt đối không bao giờ làm nũng với anh như vậy. Đại khái là anh rất kinh ngạc, không quen. Thực ra không phải bởi vì mang thai, mà là vì hạnh phúc! Người phụ nữ hạnh phúc đều không tự chủ được, muốn nghiệm chứng với người đàn ông mình yêu một vài vấn đề “nhàm chán”.
“Không được nói sang chuyện khác!” Tôi ôm cổ anh, không thuận theo cũng không buông tha.
“Đều quan trọng như nhau!” Đường Diệc Diễm giảo hoạt cười.
“Không được! Chỉ có hai lựa chọn: A- mẹ, B- cục cưng.”
“Cục cưng cũng là con của em đấy nhé!” Đường Diệc Diễm buồn cười mím môi, không nghĩ rằng tôi lại quyết hỏi cho bằng được!
“Mau chọn đi!” Tôi làm bộ như muốn bóp cổ anh: “Chọn!”
“Được được… Em, chính là em, A- mẹ!” Rốt cuộc, anh cũng nói ra đáp án mà tôi muốn. Tôi buông tay, dựa vào trong lòng anh, đắc ý cười: “Thế thì còn được!” Một vấn đề hoàn toàn không thực chất, không có ý nghĩa, lại bởi vì Đường Diệc Diễm trả lời làm cho tôi vui vẻ không thôi.
“Vậy anh và cục cưng ai quan trọng nhất!” Sủng nịch ôm tôi, Đường Diệc Diễm cũng bắt chước hỏi lại.
“Đều quan trọng như nhau!” Tôi cũng học theo anh.
“Không được! A- ba ba, B- cục cưng! Chỉ được chọn một cái!” Đường Diệc Diễm lại bắt đầu lặp lại, chọc tôi nở nụ cười.
“Sao có thể như vậy được!”
“Mau chọn đi!”
“Không… Đừng đùa nữa, buồn quá, đừng mà!”
“Em nói… Em nói… Đương nhiên là… B- cục cưng rồi!”
“Đáng giận…”
“A… đừng, buồn quá, em sai rồi, sai rồi… là A… Chọn ba ba!”
“…”
Cuối cùng, những tiếng đùa nháo dần dần biến thành những thanh âm yêu kiều làm cho người ta mặt đỏ tim đập.
“Diệc… Diệc Diễm!”
“Anh sẽ cẩn thận…”
Ý nghĩa của hoa oải hương, chờ đợi tình yêu! Tôi cuối cùng cũng đợi chờ được tình yêu của mình rồi sao? Sau khi đã trải qua nhiều thăng trầm như vậy, tôi đã chờ đợi được tình yêu, chờ đợi được hạnh phúc ư? Tôi nghĩ đúng vậy, quay đầu nhìn về phía Đường Diệc Diễm. Tình yêu của tôi, hạnh phúc của tôi, giờ đây gắn bó với người đàn ông này, còn cả đứa nhỏ trong bụng, hạnh phúc của chúng tôi!
“Diệc Diễm… Em có chuyện muốn nói với anh!” Tôi kéo tay Đường Diệc Diễm, đứng giữa biển hoa màu tím, nhìn anh.
“Sao thế?” Khuôn mặt Đường Diệc Diễm bỗng biến sắc, tôi hẳn là không nhìn lầm, anh luôn luôn nhìn tôi với vẻ mặt tươi cưi, khi thấy tôi nghiêm túc, biểu tình trên mặt Đường Diệc Diễm có chút cứng lại, thậm chí khẩu khí của anh cũng có điểm không kiên nhẫn!
“Diệc Diễm!”
“Nếu là chuyện làm anh mất hứng, đừng nói!” Đường Diệc Diễm buông tay tôi ra, ánh mắt lảng tránh cái nhìn chăm chú của tôi, không nói gì, quay qua một bên.
“Duyệt Duyệt…” Đường Diệc Diễm hoàn toàn ngây dại, có lẽ không nghĩ rằng tôi sẽ nói như vậy, trong mắt anh… là sự kích động đang ngập đầy, sầu não… Cuối cùng, anh vội vã bắt lấy tay của tôi: “Em thật sự khờ quá!”
Đúng vậy, người bình thường sao lại có suy nghĩ như thế, thậm chí còn ngốc hơn, chúng tôi… Chính là khó khăn như vậy mới có thể ở bên nhau, bất luận kẻ nào cũng không thể tách chúng tôi ra!
Bất luận là ai!
Đường Diệc Diễm ôm lấy tôi, ở đây khắp nơi đều là hoa, tất cả hoa đều giám chứng cho hạnh phúc của chúng tôi, niềm vui của chúng tôi… Cho đến vĩnh viễn!
oOo
Nếu có thể, tôi thật sự không muốn trở lại thành phố này, thành phố tội ác. Nhưng có một số việc không có khả năng trốn tránh cả đời. Lúc máy bay bắt đầu hạ cánh, tôi hiểu, cái gì cần phải đối mặt vẫn sẽ đến, không bao giờ biến mất được. Đường Diệc Diễm kéo tay tôi đi ra cửa, nhìn dòng người này, trực giác muốn tôi buông tay ra, ở đây không phải là Nhật Bản, nơi này, Đường Diệc Diễm tựa như một ngôi sao sáng, nhất cử nhất động của anh, đảo mắt sẽ thành tiêu đề trên báo không biết chừng.
Nhưng Đường Diệc Diễm không chịu buông tay, đưa tôi chen qua đám đông, tôi thấy vài người dường như đang nhìn chúng tôi, rồi khe khẽ thì thầm, có phải đã nhận ra rồi không? Tôi xấu hổ cúi đầu, Đường Diệc Diễm không chịu buông tay, tôi cũng không có cách nào, đành phải đi theo anh, trốn tránh những ánh mắt đó, khi nào thì tôi bỗng nhiên cảm thấy ở bên anh là phải trốn tránh như vậy, có lẽ là từ hôm biểu lộ tình cảm với anh, tôi đã chấp nhận vĩnh viễn đứng sau lưng anh, cho dù không thể nhìn thấy ánh sáng!
Ngoài sân bay đã có người đến đón chúng tôi, xem ra hẳn là cấp dưới của Đường Diệc Diễm, như vậy anh ta nhất định cũng biết…
Tôi khó xử dừng bước.
Đường Diệc Diễm nhìn tôi, biểu tình khó chịu, lúc thấy tôi vừa xuống sân bay đã muốn buông tay, anh chính là như vậy, mặt không chút thay đổi, lại khiến người ta cảm nhận được rõ sự tức giận của anh.
Tức giận? Tôi đã làm sai sao? Tôi còn không phải muốn ngăn cản mấy người không hiểu chuyện đó ác ý đả kích? Tính toán quá nhiều, không thể không cẩn thận!
Người đàn ông kia nhìn thấy chúng tôi đi tới gần, vội mở cửa xe, khóe mắt lơ đãng liếc tôi một cái, mím môi!
Động tác rất nhỏ này không tránh được ánh mắt của tôi, biết rõ tổng tài đã có vị hôn thê, mà bây giờ lại quang minh chính đại nắm t