Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
đi gặp một người bạn cũ, nhất thời hưng phấn nên quên. Nếu Diệc Diễm có hỏi, tôi sẽ nói là bị rơi điện thoại. Tôi sợ anh lo lắng nên mới dùng di động của chú Lý gọi cho anh, chú Lý cũng ngầm đồng ý, dù anh có phát hiện ra một chút không thích hợp, nhưng tôi hiện tại vẫn bình an đứng ở chỗ này. Dù gì đi nữa, vì muốn bo bo giữ mình, vì không thích phức tạp, anh cũng đành chấp nhận lời nói của tôi.
Sắp xếp ổn thoả mọi việc, tôi đi đến phòng ngủ của Tinh Vũ xem thằng bé, sau đó mệt mỏi trở về phòng. Đi vào phòng tắm, tôi lại tắm rửa kĩ càng một lần nữa, không ngừng dùng sữa tắm chà sát, cho đến khi làn da trở nên đỏ hồng, đến khi xác định trên người không còn hương vị xa lạ ghê tởm, tôi mới chậm rãi cuộn mình ở trên giường, ngửi được mùi hương quen thuộc xung quanh mới yên tâm thở ra, nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ rơi xuống. Không chỉ vì vừa mới trải qua nỗi khuất nhục và khủng hoảng, mà còn vì trong lòng càng ngày càng không thể bình ổn sự bất an. Hình như tôi đang nhìn thấy hạnh phúc bắt đầu từ cơ thể tôi tách ra, phiêu đãng, càng ngày càng xa, khiến cho tôi dù có duỗi tay dài đến đâu, nó vẫn vô tình theo những khe hở trốn mất. Tất cả đều bất lực như vậy!
“Duyệt Duyệt, tất cả sẽ không chấm dứt, tất cả sẽ không dễ dàng chấm dứt như vậy đâu!”
Khi sự mỏi mệt bắt đầu đột kích, trong đầu tôi bỗng nhiên hiện lên câu nói của Giang Minh, nó giống như ma chú quanh quẩn trong não tôi, chậm rãi khuếch tán. Đây cũng là lần đầu tiên, tôi ngay cả một chút khí lực tỉnh táo để xem lại cũng không có, xụi lơ nằm trên giường, mơ mơ màng màng ngủ…
Cho nên mỗi ngày cứ như vậy hoảng loạn qua đi, tuy rằng rất do dự, nhưng ít nhất cũng được bình tĩnh, cho đến khi…
“Lễ tang?” Tôi không thể tin nói khẽ vào điện thoại, những thanh âm bi thương đứt quãng ở đầu bên kia vang lên. Trong đầu tôi là một mảnh đục ngầu, không thể nào tin được, dại ra ngồi ở sô pha, tôi… Đây là di động của cô giáo, cũng là người thân của cô, người phụ nữ đó nói cho tôi biết… nói cho tôi biết cô giáo… đã qua đời!
Đất trời như xoay chuyển, sao có thể, sao có thể… Nước mắt bất giác chảy xuống, tôi nghẹn ngào hỏi địa chỉ, lập tức ngắt điện thoại. Muốn tôi phải chấp nhận, phải tin tưởng như thế nào đây? Cô giáo… cô giáo đã qua đời?
Sao có thể, sao có thể! Sao có thể khiến tôi tin một sinh mệnh vẫn đang sống bỗng nhiên không còn? Không phải lần đầu tiên đối diện với cái chết, là vì thân nhân bên cạnh đã mất đi không ít, trái tim dường như đã trở nên chết lặng. Vậy mà khi tôi nhìn chăm chú vào di ảnh của cô giáo trên dàn tế lễ, tim giống như bị dao cắt, nước mắt rốt cuộc cũng không kìm được mà rơi xuống. Trong khung ảnh, khoé miệng của cô vẫn nở nụ cười như trước đây, vậy mà cơ thể đã lạnh lẽo nằm đó. Đây… vẫn là người mới mấy hôm trước còn vui sướng nói với tôi, sẽ cùng người âu yếm xa chạy cao bay sao? Giờ phút này, vì cái gì cô lại lạnh băng nằm ở nơi này? Vì cái gì lại đột nhiên như vậy? Vì cái gì?
“Diệp tiểu thư!” Tiếng gọi nhẹ nhàng vang lên sau lưng, tôi xoay người, người phụ nữ trước mắt này tôi chưa từng quên, là chị của cô giáo, cũng là mẹ của Việt Phong, tôi và bác ấy đã gặp mặt nhiều năm trước, đúng vào ngày Việt Phong qua đời.
Không thể tưởng tượng được, chúng tôi lại gặp lại nhau, vẫn châm chọc là đều vì thân nhân rời đi.
“Bác gái!”
“Là bác gọi điện cho cháu, Khinh nhi lúc sắp chết có dặn bác, nhất định phải giao thứ này cho cháu!” Dứt lời, bác gái rút ra một phong thư đưa cho tôi.
“Tại sao… sao lại đột ngột như vậy?” Tôi dại ra tiếp nhận phong thư, gắt gao niết trong tay, miệng không ngừng nỉ non. Muốn tôi phải tin tưởng như thế nào đây, đột nhiên lại…
“Khinh nhi… là tự sát!” Trong mắt bác gái hiện lên một tia bi thương, giọng run run.
“Tự sát?” Tôi trừng lớn mắt, tự sát?
“Bác gái, bác có biết cô giáo tại sao lại…”
“Khinh nhi cái gì cũng không nói… Cho đến lúc chết cũng không nói… Chỉ không ngừng xin lỗi bác…” Bác gái vừa nói xong đã nghẹn ngào không ra lời, con trai không còn, bây giờ ngay cả cô em ruột duy nhất cũng… Người đau khổ nhất lúc này hẳn là bác ấy!
“Bác gái, bác đừng quá đau buồn!” Tôi đau lòng ôm bả vai của bác. Cháu xin lỗi, bác gái, cháu vẫn không kịp nói với bác, cháu xin lỗi, là cháu… Việt Phong là vì cháu mới… Nhưng cháu lại không có dũng khí nói cho bác, chỉ có thể ở trong lòng giải thích với bác, cháu xin lỗi, vô cùng xin lỗi!
Cháu đã hại chết con trai bác, hiện tại, cô giáo lại lìa trần, sẽ không…
Liệu có gì liên quan đến tôi hay không? Tôi quả thực không dám tưởng tượng.
Ở linh đường an ủi bác gái một hồi, Diệc Diễm lại gọi điện thoại tới. Tôi không muốn làm anh lo lắng, đành phải từ biệt bác gái. Trước khi đi tới cửa, một cô bé chạy đến đưa cho tôi một chiếc hộp, không đợi tôi kịp hiểu, cô bé đó đã chạy nhanh như chớp, đây là…
“Chú Lý, về nhà đi!” Vào trong xe, tôi nói với chú Lý, nhìn bóng dáng cô đơn của bác gái đứng lặng bên ngoài cửa xe, trong lòng tôi dâng lên một trận chua xót, nhắm mắt lại, gắt gao nắm chặt phong thư trong tay. Do dự một lát, tôi vẫn quyết định mở