Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

không nghĩ tới, ý nghĩa của Qua Nhan đối với tôi, anh biết rõ, biết rất rõ cơ mà! Tại sao không để ý đến cảm xúc của tôi, tại sao? Tại sao lại là anh, là anh thương tổn người thân của tôi!
“Giang Minh, tôi đã nói rồi, cậu vĩnh viễn đấu không lại tôi!” Giọng nói của hai người lục tục từ đầu kia truyền đến, giọng Đường Diệc Diễm vẫn hăng hái như vậy, không biết rằng tôi đã biết toàn bộ những việc làm độc ác của anh!
“Ha ha ha ha…” Đột nhiên, điện thoại truyền đến tiếng cười to của Giang Minh, cười đến âm trầm, cười đến rét lạnh, chậm rãi, một giọng nói đầy quỷ mị từ từ vang lên trong di động… Tôi thậm chí có thể tưởng tượng Giang Minh đã giơ di động đang liên lạc cùng với tôi lên trước mặt Đường Diệc Diễm như thế nào.
“Diệp – Sương – Phi, còn không mau chào một tiếng với người chồng yêu quý của chị hay sao!”






“Bành!” Tôi đẩy thật mạnh cửa phòng, vọt tới trước bàn tìm kiếm, hộ chiếu, hộ chiếu… Tôi muốn rời đi, rời khỏi nơi này, một nơi đầy tà ác như vậy, tôi không thể tiếp tục ngây ngốc ở lại thêm một giây phút nào nữa!
Tôi lại càng không muốn gặp Đường Diệc Diễm. Lúc này anh nhất định đang vội vàng trở về, cho nên ngay thời điểm Giang Minh vạch trần toàn bộ sự thật, tôi đã quyết định phải gấp rút rời khỏi đây trước khi Đường Diệc Diễm trở lại. Tôi còn không quên rút tất cả dây điện thoại trong nhà, cho dù anh có gọi về sai người ngăn tôi lại cũng không có khả năng. Vậy nên, ngay trước khi anh trở về tôi nhất định phải rời đi!
Nhưng mà hộ chiếu ở đâu? Mấy thứ này đều do Đường Diệc Diễm quản lý, bây giờ tôi mới bất tri bất giác nhận ra, dường như tôi đã đánh mất năng lực tự gánh vác cuộc sống. Cái gì cũng là Đường Diệc Diễm làm chủ, cái gì cũng do anh sắp sếp, do anh nắm giữ trong tay, tôi tựa như một con rối!
Mau, thời gian không đủ nữa rồi! Tôi kéo mạnh một ngăn tủ của bàn làm việc, bối rối tìm kiếm, nhưng vẫn không có. Rốt cuộc là ở đâu, ngay lúc tôi định bỏ qua một ngăn kéo, lại lập tức phát hiện…
Báo cáo xét nghiệm? Tôi cầm túi giấy màu xám kia lên, hàng chữ màu đỏ bắt mắt làm cho lòng tôi không ngừng co rút. Trực giác nói với tôi rằng, thứ này sẽ không có gì hay ho, tôi cởi bỏ sợi dây trên mặt túi, rút văn kiện bên trong ra, không cần phải xem hết, chỉ cần nhìn thấy rõ mấy chữ kia là đủ…
“Nhưng mà tiên sinh…” Cánh tay tàn tật của anh ta làm cho tôi vô cùng áy náy, nhưng anh ta lại sợ người lạ như vậy.
“Tiên sinh!”
“Không… Không sao hết!” Anh ta thấy tôi tới gần, hoảng sợ, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, hé ra một khuôn mặt tiều tụy gầy yếu, khi ánh mắt vô thần vừa nhìn về phía tôi vội trợn lên, trong mắt tràn ngập sợ hãi?
Sợ hãi, sao lại sợ tôi? Hay là…
Nhìn khuôn mặt khủng hoảng kia, tôi bỗng nhiên dâng lên cảm giác như đã từng quen biết, người này… người này hình như tôi có quen!
“Cô… Tôi… Tôi sai lầm rồi, tiểu thư tôi đã biết sai rồi, buông tha cho tôi đi, tôi sai lầm rồi!” Anh ta bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt tôi, toàn thân run rẩy kịch liệt, đôi mắt đỏ lên. Tôi bị kinh hách không nhỏ, càng không biết anh ta đang nói cái gì, Tinh Vũ ở trong lòng lại tiếp tục khóc nháo, trong một khoảng thời gian ngắn, đúng là tranh cãi ầm ĩ không yên.
“Tôi sai lầm rồi, tiểu thư, buông tha cho tôi đi, tôi không dám nữa rồi!” Anh ta thấy tôi thất thần lại càng hoảng. “Thùng thùng…” Vài tiếng va đập nặng nề trên mặt đất, đầu rơi máu chảy cũng không chịu dừng lại.
“Tha cho tôi đi, tha cho tôi đi, tôi không dám nữa, thật sự!”
“Anh… Anh…” Tôi sợ tới mức không biết nói gì, khuôn mặt hoảng sợ của anh ta không ngừng chớp lên trước mắt tôi, trong đầu mạnh cả kinh, là… là anh ta, đúng là anh ta… Vì cái gì lại không nhận ra, là vì khí chất mạnh mẽ nguyên bản đã hoàn toàn biến mất, không còn vẻ hung ác như ngày trước, chỉ có yếu đuối và kinh hách.
Là người đàn ông ngày đó đã tát tôi ở quảng trường, mà bộ dáng hiện tại, còn cả cánh tay… hiện tại vừa nhìn thấy tôi đã sợ hãi… Sẽ có ai? Ngoại trừ hắn, ngoại trừ ác ma kia, còn ai vào đây?
Vốn dĩ tôi đã quên sạch, thậm chí còn tưởng rằng hắn cũng hết giận, nhưng… Có phải rất buồn cười hay không, có phải sau khi đã phát hiện bản tính của một người, sẽ không ngừng biết được những chuyện tàn nhẫn mà người đó làm. Như vậy mà cũng cho tôi gặp được, ông trời lại đang muốn ám chỉ cái gì đây? Người đùa bỡn còn chưa đủ sao?
Mà tôi…
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi…” Nhưng xin lỗi có thể bù lại một cánh tay đã mất sao? Tôi không ngừng nói xin lỗi, muốn nâng anh ta dậy, nhưng anh ta lại sợ hãi rụt thân mình về. Tôi bất đắc dĩ, đành bỏ qua, lấy một số tiền lớn trong túi đặt tại bên người anh ta, dỗ dành Tinh Vũ, lặng lẽ ôm con rời đi.
Không thể tiếp tục đối mặt với hắn, không thể! Sự khiển trách của lương tâm đã ép tôi đến không thở nổi, không đành lòng nhìn lại ống tay áo rỗng bị gió thổi bay kia.
Tôi ôm Tinh Vũ ngồi trên xe đi đến thành phố N, chính là tiện tay mua vé mà thôi. Thành phố N tôi cũng không biết nhiều lắm, lúc này chỉ muốn rời đi, rời khỏi thành phố tội ác