XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

, hắn lại càng bất an.
“Diệp Sương Phi!” Hắn bỗng nhiên vọt tới trước mặt tôi, tay nắm chặt đầu vai của tôi. “Em rốt cuộc muốn thế nào? Muốn tra tấn anh như thế nào hả?” Cảm xúc bị dồn nén dần hóa thành màu đỏ tươi trong mắt hắn, hắn túm chặt tôi, bức tôi phải nhìn hắn. “Em muốn thế nào, phải như thế nào em mới có thể quên? Bây giờ rốt cuộc đã không còn ai ngăn cản chúng ta, em lại muốn lùi bước ư?”
“Đúng là không có ai! Anh một lưới bắt hết tất cả mọi người, ai còn có thể đứng ở bên cạnh anh, ai dám!” Nếu nói rằng hạnh phúc phải dùng việc hủy diệt hết thảy để đổi lấy, ai có thể làm trái lương tâm cùng hắn hưởng thụ phần hạnh phúc “máu chảy đầm đìa” này!
“Diệp Sương Phi, em không nên chọc giận anh, đừng khiến anh làm ra những chuyện tàn nhẫn!” Lúc này, tay Đường Diệc Diễm dọc theo đầu vai của tôi trượt đến cổ, biểu tình trên mặt là hận không thể bóp chết tôi. Nếu tay hắn thu lại, cũng không phải không có khả năng này.
“Tàn nhẫn? Anh cảm thấy hiện tại anh còn chưa đủ tư cách sao?” Lãnh huyết, vô tình đến như vậy, không cần phải ngụy trang thâm tình nữa! Thương tổn mọi người bên cạnh tôi.
“Tàn nhẫn là em!” Đường Diệc Diễm nghiến răng nghiến lợi rống giận, rốt cuộc đã đánh thức Tinh Vũ đang ngủ trên giường.
Tôi hoảng hốt, muốn tiến đến ôm con, nhưng thân mình lại bị Đường Diệc Diễm gắt gao ôm chặt. “Anh làm cái gì thế, con đang khóc!”
“Con, trong mắt em chỉ có tên tiểu tử kia!”
“Thằng bé là con của anh!” Lưu trữ một nửa dòng máu của hắn, trước kia hắn vẫn luôn tìm mọi cách yêu thương, mà bây giờ sao có thể lãnh đạm như vậy.
“Đúng là con của anh, nhưng mà anh không thích, không thích tất cả sự chú ý của em đều đặt trên người nó!” Đường Diệc Diễm nhíu mi: “Còn nhớ em đã từng hỏi anh rằng, em và con, ai quan trọng nhất không?”
Tôi ngẩn ra, hắn muốn làm gì? Trong lòng bỗng dâng lên một trận bất an.
“Anh nói là em… Nhưng em, em nói chọn anh, là thật sao? Con và anh, em đã chọn anh!”
“Tôi muốn ôm con!” Tôi không muốn cùng hắn nói bậy bạ, bởi vì tôi sợ, sợ hãi ánh mắt như vậy.
“Trả lời anh, con và anh, em thật sự chọn anh sao?”
“Bỏ ra… Đường Diệc Diễm!” Hắn dọa đến tôi, bộ dạng lúc này của hắn dọa đến tôi, hắn hung hăng nhìn tôi, buộc tôi phải trả lời.
“Đường Diệc Diễm…” Ngay lúc tôi đang ngẩn người, tay của hắn trong nháy mắt bỗng nhiên buông ra, hắn xoay người, nhấc Tinh Vũ đang nằm trên giường lên, tôi kinh hoàng hét lên, không! “Anh muốn làm gì?”
Cơ thể nhỏ bé của Tinh Vũ bị Đường Diệc Diễm đưa lên cao, con khóc nháo, càng không ngừng giãy dụa thân mình.
“Tinh vũ… Anh đang làm cái gì vậy? Anh muốn làm gì?” Tôi sợ tới mức kêu to, muốn tiến lên ôm con, nhưng Đường Diệc Diễm lại một lần nâng con lên cao hơn, đứa nhỏ đáng thương bị nắm ở giữa không trung, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Không, con tôi, con của tôi!
“Ai quan trọng nhất, nói mau!” Trong mắt Đường Diệc Diễm tất cả đều là sự điên cuồng, tiếp tục đưa Tinh Vũ lên cao.
“Không…. Đừng, Diệc Diễm, thằng bé là con của anh mà, không…” Tôi sợ tới mức hai chân mềm nhũn ra, ngồi phịch xuống đất, lê đến bên chân Đường Diệc Diễm.“Xin anh, Diệc Diễm, cầu xin anh… Anh quan trọng nhất, trong lòng em, anh quan trọng nhất!” Tôi túm ống quần của hắn, cảm giác khuất nhục, nước mắt lưng tròng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm con đang khóc nháo, tim như bị đao cắt.
“Diệc Diễm, Diệc Diễm!”
Rốt cuộc… Sự cầu xin của tôi đã làm cho Đường Diệc Diễm buông con xuống, tôi bối rối đứng lên, đoạt lấy con, gắt gao ôm vào trong ngực, khóc rống: “Tinh Vũ, Tinh Vũ…”
Con còn chưa bình tĩnh lại sau nỗi kinh hãi vừa rồi, không ngừng khóc nháo.
“Tinh Vũ… Tinh Vũ…” Màn kinh tâm động phách vừa rồi khiến giọng tôi lạc đi, ôm chặt con, nước mắt không ngừng trào ra, con tôi, con của tôi, Đường Diệc Diễm, tại sao anh có thể khủng bố đến như vậy!
“Vú Trương!”
“Thiếu gia, thiếu phu nhân!” Bảo mẫu vội vàng tiến vào.
“Mang tiểu thiếu gia đi!”
“Không!” Vú Trương khó xử nhìn tôi, tôi gắt gao ôm chặt con, lại nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Đường Diệc Diễm, trái tim khẽ run lên, không tình nguyện đưa con cho vú Trương. Vốn dĩ con đã có chút an tĩnh, đột nhiên đổi một vòng ôm ấp khác, lại bắt đầu khóc kêu, oa oa khóc to đến tê tâm liệt phế.
“Tinh Vũ…” Lòng tôi đau đớn, muốn ôm lại con, nhưng thân mình bị Đường Diệc Diễm ôm lấy, cánh cửa khép lại, vú Trương và con đã bị chắn bên ngoài. Nhưng tiếng khóc của con vẫn vang rất rõ ràng bên tai, càng ngày càng xa.
Lòng tôi nghẹn ngào, không thể thở nổi, dựa vào người Đường Diệc Diễm khóc rống. Tại sao, tại sao anh lại tàn nhẫn như vậy?
Thằng bé cũng là con của anh, chẳng lẽ anh không đau lòng sao?
Đường Diệc Diễm ôm thân thể của tôi, thăm dò tuần tra hôn tới lui trên người tôi, những tiếng thở dồn dập bởi vì thân mình tôi run run mà tăng lên. Tôi giãy dụa, không… Tôi không muốn nhìn thấy hắn!
“Duyệt Duyệt… Em cũng nhìn anh đi, nhìn anh này!” Môi hắn thô bạo chà đạp hai cánh môi của tôi, thở dài bên khoé miệng tôi, tay cầm chặt hai bàn tay đang chống đẩy của tôi.
“Kh